Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
nên về sau anh để em nuôi.”
Anh đây là chơi chữ thôi, trên thực tế còn không phải là anh làm việc, tôi ngồi chơi sao.
“Em cũng muốn giúp anh.”
Tần Chinh thở dài: “Em chắc chắn?”
Vốn là hồi anh mới đi làm ở công ty chứng khoán kia ngày nào cũng bận đến nửa đêm, tôi chủ động xin đi giết giặc giúp anh giải quyết vấn đề, kết quả là vừa mới tiếp xúc với cái đường gì gì, công thức gì gì, phương pháp phân tích gì đó mí mắt tôi lập tức rũ xuống, bẩm sinh đã mẫn cảm với các con số, thể hiện ở việc vừa nhìn thấy đã mệt rã rời. Cuối cùng còn phiền anh bế tôi lên giường, chăm sóc tôi vào giấc ….
“Nhưng mà …
“Một phụ nữ nếu như cả ngày chỉ biết ở nhà nấu cơm, trông con, sẽ già nhanh lắm. Giống như mẹ em ấy…” Nghĩ đến 3-5 năm sau tôi cũng trở thành giống y như bà, mặc áo lụa in hoa to bản, béo tốt mập mạp, chạy một cái là gió lùa qua nách, như một con gà mái mẹ, tôi bỗng chốc không rét mà run.
Tần Chinh có lẽ cũng đang nghĩ giống tôi, sắc mặt hơi biến, vẻ mặt nghiêm túc gật gật đầu, nói: “Ờm … Đó là một vấn đề, có điều cứ đợi sinh con xong rồi nói sau.”
Đợi một cái, là đợi đằng đẵng mấy năm a ….
Người xếp hàng ở cục dân chính không ít, nhưng mà đôi phong cách được như tụi tôi đây không nhiều lắm. Tần Chinh như hạc trong bầy gà, suýt nữa chia rẽ mấy đôi vợ chồng còn chưa kết hôn, tôi cười trộm cắn tai anh: “Đầu năm nay, Harry Potter rất được phụ nữ trung niên ưu ái …”
Tần Chinh vừa bất đắc dĩ vừa yêu chiều thở dài, lắc đầu.
Đợi một lúc lâu, rốt cuộc cũng đến phiên hai chúng tôi, điện thoại Tần Chinh lại reo vang.
Tần Chinh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, là một dãy số xa lạ không tên, sau khi tiếp máy, nhíu mày.
“Bạch Vi?” Tần Chinh nhìn tôi vừa kêu tên đối phương, “Có việc gì?”
Bên kia điện thoại huyên thuyên một trận, mặt Tần Chinh biến sắc.
“Ở đâu?” Tôi lập tức đến!” Tần Chinh cúp điện thoại, nói với tôi, “Tiểu Kỳ, ở đây đợi anh, anh sẽ trở lại nhanh thôi.”
Bác gái làm việc thiếu kiên nhẫn réo: “Cặp tiếp theo! Chậm rì rì thế làm gì! Đẹp trai là giỏi lắm sao!”
Tôi nhìn Tần Chinh, lờ mờ cảm thấy màn này thật quen …
Trong nháy mắt Tần Chinh xoay người, tôi kéo tay anh, Tần Chinh quay đầu nhìn tôi, nhìn ra được, anh rất lo lắng, hiếm khi lo lắng như này.
Tôi cũng không không hỏi đã xảy ra chuyện gì, nói thẳng: “Em đi cùng anh.”
Tần Chinh hơi do dự, tôi lại nhấn giọng nói: “Ông xã! Em đi với anh!”
Sắc mặt Tần Chinh lại đổi, cầm lại tay tôi, nói: “Đi.”
Tận tới lúc lên xe, tôi mới giật mình nhớ ra tại sao lại thấy quen mắt!
Tình cảnh này, rõ ràng là tiết mục Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược bái đường trên đỉnh Quang Minh, bị tiểu yêu tinh Triệu Mẫn cướp chú rể trước mặt mọi người! Chẳng qua cô Chu Chỉ Nhược này ngốc quá, lúc ấy lại để cho Trương Vô Kỵ chạy cùng Triệu Mẫn, nếu rơi vào tay tôi thì sao lại không thể theo học thuyết của “sư thái mặt to” (2) được, bày ra tư thế của nữ chủ nhân, đầu này để Trương Vô Kỵ đi, rồi quay ngoắt đầu ôm tấm biển “con hiền dâu thảo” lên núi Võ Đang tìm Trương Tam Phong khóc lóc kể lể, hoặc là trực tiếp đi theo Trương Vô Kỵ cũng đi cứu nghĩa phụ.
Với cái tư thế dứt áo ra đi như Tần Chinh vừa rồi, cô gái tầm thường sớm đã biến thành Chu nhị muội (3), cái tương lai thành gà mái mẹ bất di bất dịch này của tôi cũng thành trái bóng lăn theo bước chân anh ấy mà đi rồi. Nếu không phải sớm đã biết Tần Chinh và Bạch Vi không có tư tình, lòng tôi đã chua khắm lên rồi, cho dù biết anh và Bạch Vi không có tư tình, anh nếu dám vứt tôi lại như thế, trước mặt bao nhiêu khán giả tôi sẽ biết thành Chu nhị muội phát rồ lên trả thù anh …
Tôi vì sự anh minh quyết đoán của mình mà thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Xe Tần Chinh chạy không phải là chậm, sắc mặt anh xanh mét, đôi mắt tối đen lóe lên lửa giận. “Vệ Dực tới trường học tìm ba mẹ anh.”
Tôi sửng sốt, cũng nổi giận. “Tên ranh này rốt cuộc chơi đủ chưa a! Cậu ta rốt cuộc muốn làm gì?”
Tần Chinh môi mỏng khẽ nhếch, trầm giọng nói: “Có lẽ là muốn khiến ba anh thân bại danh liệt.”
Tôi nuốt nuốt nước miếng, nhẹ giọng hỏi: “Cậu ta không phải là anh em cùng cha khác mẹ với anh đi …”
Tần Chinh hừ lạnh một tiếng: “Ai biết được.”
Chuyện này, chú có thể nhịn, chị không thể nhịn được!
Chuyện chung thân đại sự của chị đây bị hai đứa ranh con Vệ Dực và Bạch Vi làm gián đoạn bao nhiêu lần! Tần Chinh có lẽ là sợ ba mình đúng là có lỗi với người ta mới không đành lòng ra tay, nhưng chị đây không chịu áp lực tâm lý nhá! Lần này nếu Tần Chinh không dứt khoát giải quyết cậu ta, chị đây liền thân chinh ra trận! Nếu Tần Chinh ra tay, chị đây sẽ cùng chú ấy song kiếm hợp bích!
Đàn ông! Thuần!
Lúc chúng tôi đến được trường học, Bạch Vi lại gọi điện thoại tới lần nữa, Tần Chinh dừng xe lại, dẫn tôi vào khu ký túc xá một cách thông thuộc.
Ba mẹ Tần Chinh đều là giảng viên đại học lâu năm, trường học cũng phân cho một gian phòng hai buồng, có điều là gian nhà cũ đã ở vài chục năm, cũ nát