Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
ẩm mốc. Bình thường sau khi lên lớp họ sẽ ở lại trường, cuối tuần được nghỉ mới về nhà bên tiểu khu kia.
Ba Tần và mẹ Tần vì hai ngày nay có tiết nên không về nhà, lúc tôi và Tần Chinh đuổi tới dưới khu ký túc xá, đã nhìn thấy Vệ Dực hai mắt đỏ ngầu lạnh lùng trừng ba Tần, nét mặt ba Tần xấu hổ, mẹ Tần tức giận, Bạch Vi đứng xa xa ở một bên, trong tay cầm di động nhìn xung quanh, lúc nhìn thấy Tần Chinh hai mắt sáng lên, nhìn thấy tôi lại ủ rũ, những vẫn chạy tới rất nhanh.
“Sao cậu ta lại đột nhiên đến đây?” Tần Chinh thẳng hướng Vệ Dực mà tiến, nhưng mà là hỏi Bạch Vi.
Tôi đoán đúng rồi.
“Cũng là ngày giỗ của mẹ tôi.”
Tôi lại đoán đúng rồi.
“Giáo sư Tần, ông có lẽ đã quên rồi … Bảy năm trước, tôi cầu xin ông đi gặp bà lần cuối, ông đã nói với tôi như thế nào.” Trong ánh mắt Vệ Dực ánh lên hận thù mãnh liệt, “Mỗi một chữ tôi đều nhớ rõ! Tôi đồng ý với mẹ tôi, sẽ đưa ông tới gặp bà, khi đó tôi không làm được, bảy năm nay tôi vẫn thường nghĩ … Vẫn nghĩ, sao ông không xuống đó ở cùng bà ấy đi?”
Tôi hít một hơi lạnh, nhìn chằm chằm Vệ Dực, sợ cậu ta chút nữa sẽ rút một con dao từ đâu đó ra, nghe câu này của cậu ta như là sắp đến lấy mạng vậy.
Ánh mắt Tần Chinh cũng cảnh giác lên, lớn tiếng nói: “Vệ Dực, cái chết của mẹ cậu thì liên quan gì đến nhà chúng tôi?”
“Có liên quan gì thì tự cậu hỏi người cha đạo mạo kia của cậu đi!” Vệ Dực say không nhẹ, chân hơi lung lay hơi bước, Tần Chinh vội ngăn cậu ta lại.
Tôi len lén nhìn về phía ba Tần, thấy vẻ mặt ông đang do dự và vật lộn, còn chút áy náy khó nhận ra.
Xong rồi
Sẽ không thật máu chó như vậy đi …
Vệ Dực là anh chồng của tôi?
Tần Chinh tiến lên nắm chặt lấy cổ tay Vệ Dực: “Muốn nói gì tới nơi khác rồi nói!”
“Sao lại phải tới nơi khác?” Vệ Dực đẩy tay Tần Chinh ra, cười lạnh, “Sợ bị người khác biết, giáo sư Tần hóa ra cũng chỉ là ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo, thật ra phải gọi là thú vật? Bội tình bạc nghĩa, vứt bỏ vợ con, đi tìm niềm vui mới? Tần Chinh, cậu cũng chẳng khác gì ba cậu đâu!”
Tần Chinh vung một quyền, không lệch chút nào trúng má Vệ Dực, Vệ Dực lui lại phía sau mấy bước, không đứng thẳng nỗi ngã ngồi xuống đất.
“Mồm miệng sạch sẽ chút!” Tần Chinh nhìn xuống Vệ Dực từ trên cao, vẻ mặt lạnh băng.
Vệ Dực dùng mu bàn tay lau vết máu ở khóe miệng, mở miệng thở phì phò, vẻ mặt u ám. Ba Tần giữ chặt Tần Chinh nói: “Đừng đánh nó.”
Mẹ Tần nắm chặt nắm tay, khóe mắt đỏ lên, bấy giờ cuối cùng cũng không nhìn nổi nữa, xoay người bước đi.
Tôi nhìn nhìn bên này, lại nhìn nhìn bên kia, có cảm giác không xuống tay được.
Đây là chuyện của bậc bề trên, tôi là bề dưới, nhúng tay xen mồm vào không hay a …
Tần Chinh nói: “Được, chuyện này để chúng ta giải quyết riêng.” Nói xong tiền lên hai bước, cúi xuống túm lấy vạt áo trước của Vệ Dực, hơi nheo mắt trừng cậu ta: “Tôi cũng nhịn cậu lâu rồi, có chuyện gì, chúng ta không ngại nói cho rõ ràng, nếu thật nợ cậu, muốn trả thế nào cậu nói. Nếu như không nợ chút gì …”
Vệ Dực cười lạnh một tiếng: “Trả? Trả được sao? Trả không xong thì làm sao?”
Tần Chinh nhíu nhíu mày nói: “Vậy thì không trả nữa.”
Vệ Dực vừa ho vừa cười, ánh mắt chuyển từ trên mặt Tần Chinh qua tới mặt ba Tần. “Tôi thật hâm mộ ông, sống được yên tâm thoải mái như vậy. Thế giới này vốn không nên có ông …”
Tần Chinh kéo Vệ Dực lên, bất thình lình Vệ Dực đột nhiên ra tay, một đấm móc đánh thẳng hướng mặt, Tần Chinh phản ứng cũng coi như nhanh, nhưng vẫn bị quẹt qua má, trên khuôn mặt trắng nõn từ từ hiện ra vết hồng. Ánh mắt Tần Chinh bỗng chốc trở nên lạnh băng.
Tôi chầm chậm mắng một câu: “Khốn … kiếp”
Một nắm đấm kia đau như đánh lên mặt tôi, cuộc đời tôi lần đầu tiên muốn tự tay đánh một người như vậy!
Tần Chinh luôn là người tao nhã lịch thiệp, đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy anh ra tay đánh người, cuối cùng cũng biết anh bình thường tập thể hình chẳng phải để chơi, ra quyền như gió, mau lẹ mạnh mẽ. Vệ Dực uống rượu, động tác bất ổn, nhưng mà ánh mắt đỏ lên vẻ giết chóc nhìn còn dữ dằn hơn Tần Chinh, ra tay với Tần Chinh như là đang trút giận cái gì.
Tôi quay đầu gọi Bạch Vi: “Còn không mau kéo Vệ Dực ra!”
Bạch Vi đã bị dọa tới ngây người rồi. “Sao tôi phải đi?”
Tôi nổi giận: “Khốn kiếp, cô không đi chẳng nhẽ tôi đi hả? Cô không nhìn thấy tôi lớn bụng à! Vệ Dực là cô đưa đến, còn không mau đưa đi!”
Bạch Vi vẫn đứng bất động.
Ba Tần tiến lên can ngăn, định tách hai người ra, “Hai đứa đừng đánh nữa! Về nhà rồi nói!”
Vệ Dực bị ông kéo lùi về sau nửa bước, cười lạnh nói: “Nhà? Đấy là nhà các người, liên quan gì đến tôi? Giáo sư Tần, ông cũng sợ ư? Sợ những người khác biết được bộ mặt thật của ông ư?”
Ba Tần mặt trắng bệch, bất lực thở dài: “Đừng nói nữa…”
Nghe được những lời này của ông, sắc mặt Vệ Dực bỗng chốc trở nên dữ tợn, cuối cùng giơ ra con dao không biết đã giấu bao lâu, nhấc tay hướng về phía ba Tần đâm tới. Tần Chinh biến sắc, dùng tay đẩy ba Tần ra. Vệ Dực nhào vào không khí, lảo đảo hai bước, mũi dao thẳng hướng tôi và Bạch Vi đâm tới. Bạc