Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
Thư không có đáp lại lời nói của Hàng Gia Ngọc, biểu tình thực sự lãnh đạm, cô không hề lấy cớ trực tiếp lôi kéo Bạc Tể Xuyên rời đi, hành vi này cực kỳ thất lễ, thoạt nhìn thực không có giáo dục, hơn nữa làm cho thân là người ngoài Hàng Gia Ngọc phi thường xấu hổ.
Bạc Tể Xuyên hơi hơi nhíu mi, hiển nhiên có chút không đồng ý cô lạnh lùng như thế, nhưng hắn suy tư một chút, vẫn là không nói cái gì.
Khi trả tiền, Bạc Tể Xuyên lấy ra ví tiền định tự trả tiền, nhưng Phương Tiểu Thư đã muốn chuyển thẻ qua, cô không nói chuyện, cũng không nhìn hắn, Bạc Tể Xuyên thấy cô cố ý như thế, tựa hồ lại có điểm không quá vừa lòng đối với hắn, liền không nói thêm gì, thu lại ví tiền.
Trở lại trên xe, Phương Tiểu Thư nhìn lướt qua tay trái đeo nhẫn của Bạc Tể Xuyên, càng không ngừng nói cho chính mình muốn nhịn xuống, không cần mở miệng không cần mở miệng, nhưng là cô vẫn là đã mở miệng, hơn nữa ngữ khí thực khắc nghiệt, cô nhíu mày nói: "Sau đó không cần cùng cô gái kia lui tới."
Bạc Tể Xuyên nhìn về phía cô, theo bản năng hỏi: "Làm sao vậy?"
Hắn không có hỏi "Vì sao", mà là hỏi "Làm sao vậy", ý tứ là hắn cũng không phải không đồng ý, mà là không rõ cô vì sao phải yêu cầu như vậy.
Hiểu ra điều này làm trong lòng Phương Tiểu Thư thư thái một điểm, nhưng cô có thể nói như thế nào, nói em ghen tị em không có cảm giác an toàn, cho nên anh cách tất cả con gái xa một chút, vĩnh viễn không cần tiếp xúc cô gái khác, thậm chí là con trai có khuynh hướng đồng tính luyến ái?
Không có biện pháp, sống lâu trong bóng đêm, nếu cuộc sống đột nhiên có ánh mặt trời, rất khó không sinh ra một loại mãnh liệt không yên cùng bất an, hiện tại cô đặc biệt sợ tất cả những thứ đến được không dễ này đều biến mất, sợ hãi chính mình còn chưa kịp hưởng thụ liền mất đi sở hữu, giống cha mẹ cô như vậy chết ở trong thời gian vốn tưởng rằng mình sẽ hạnh phúc nhất.
Phương Tiểu Thư thật dài phun ra một hơi, quật cường nói: "Cũng không có nguyên nhân đặc biệt khác, chính là nhìn thấy cô ta liền khó chịu."
Bạc Tể Xuyên không lái xe, mà là nhìn cô một lúc, mới phóng nhẹ thanh âm nói: "Tuy nhiên anh không tính cự tuyệt yêu cầu mê hoặc không cho anh cùng cô ta gặp mặt, nhưng em cũng không thể bởi vì thành kiến cá nhân phủ định một người, Hàng tiểu thư giống chúng ta, đều tại thực cố gắng sinh sống." Hắn nói xong liền nhìn về phía trước, nhấn ga, chuyên tâm lái xe.
Đúng vậy Phương Tiểu Thư, chẳng lẽ mày cho là chấm dứt cuộc sống độc thân là có thể thật sự đi về phía hạnh phúc sao? Loại tính cách này của mày, muốn đem hết thảy cuộc sống cùng kết giao bạn bè của hắn khống chế tại trong tay mình, làm sao không cho người ta cảm giác khó chịu? Mày có tư cách gì đi nói người khác?
Liền bởi vì người ta vô tâm nói mấy câu cùng việc sinh ra tình cảm yêu mến khi không biết tình huống sao?
Còn liền là vì vậy.
Phương Tiểu Thư phiền chán nâng tay che lại cái trán, nhẹ nhàng xoa thái dương, tựa vào bên cửa sổ không rên một tiếng.
Bạc Tể Xuyên nhìn cô một cái, có điểm hối hận đem ý tưởng trong lòng nói ra miệng.
Đây là chuyện mà hắn đã lo lắng từ trước, đại khái là xuất thân cùng quá khứ của hai người khác biệt quá lớn, cho nên cách nhìn thế giới cùng phương thức xử sự của cô cùng hắn có sự khác biệt rõ ràng. Phương Tiểu Thư là người thật tiêu cực bi quan, làm chuyện gì đều rất trực tiếp rất cường thế, tại trong mắt cô trừ bỏ người tốt liền là người xấu, mà làm cho cô cảm giác không thoải mái sẽ không là người tốt, cho tới bây giờ cô cũng không chịu ăn một điểm mệt, này cùng hắn hoàn toàn tương phản.
Hắn không biết bọn họ có hai cái tính cách khác nhau cực đoan như vậy có thể hòa bình ở chung bao lâu, mà một ít vấn đề cố gắng đi xem nhẹ, tựa hồ vẫn là không thể bỏ qua. Hắn đã muốn không thể nhận một cuộc sống không có cô, nhưng trên người cô tồn tại rất nhiều vấn đề khả năng sẽ làm hắn mất đi cô.
Trở lại khu biệt thự, Bạc Tể Xuyên vừa dừng xe Phương Tiểu Thư liền đi xuống, cũng không đợi hắn cấp mở cửa xe cho cô, điều này làm cho hắn ngây người một chút. Khi hắn ngừng xe xong trở về, liền thấy Phương Tiểu Thư lạnh nhạt đi ngang qua một người đàn ông đang chào hỏi cô, trực tiếp mở cửa vào phòng.
Bạc Tể Xuyên nhíu một chút mi, bỏ ra cái bao tay trầm mặc đi về phía cửa, hắn biết người đàn ông bị cô không nhìn kia, là phó quản lý của bộ phận tiếp đãi ở đại sảnh của khu biệt thự Lục Hải, hắn như trước không quay đầu nhìn chằm chằm bóng dáng của Phương Tiểu Thư, Phương Tiểu Thư để cửa không đóng cho Bạc Tể Xuyên, phó quản lí có thể thấy cảnh tượng bên trong.
"Xin chào." Bạc Tể Xuyên thình lình mở miệng dọa người phó quản lí đó nhảy dựng, sau khi thấy hắn phó quản lí vội vàng cúi đầu khom lưng chào hỏi. Bạc Tể Xuyên thản nhiên vuốt cằm, ôn hòa nói, "Tôi thay Tiểu Thư xin lỗi, vừa rồi tôi chọc cô ấy tức giận, cô ấy không vui, cho nên cấp bậc lễ nghĩa không quá chu toàn, hy vọng ông thứ lỗi."
Phó quản lí sửng sốt một chút, sau khi tỉnh táo lại hỏi: "Cái kia, tôi