Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.
àng liền thuận theo ngã xuống giường.
Giường mềm mại nhảy đánh một chút khi hai người cùng nhau ngã xuống, Bạc Tể Xuyên cắn cánh môi mềm mại của Phương Tiểu Thư, ngón tay thon dài vén áo sơ mi đen rộng thùng thình đến phía trên bộ ngực, tựa hồ có điểm do dự, nhưng cuối cùng vẫn cởi ra áo lót của cô, thử tính nhẹ vỗ về trước ngực mềm mại của cô.
"Ừ..." Phương Tiểu Thư khinh ngâm ra tiếng, đầu lưỡi liếm qua cánh môi của hắn, theo cằm của hắn hôn một đường xuống dưới, một bên hôn hắn một bên cởi áo sơ mi trắng hắn mặc cẩn thận tỉ mỉ. Áo sơmi đem đường cong ở vai hắn cùng dáng người mê người phụ trợ vô cùng nhuần nhuyễn, người đàn ông mặc áo sơmi ăn mặc như thế tao nhã sạch sẽ một khi cởi áo sơmi, chỉ biết so với lúc mặc càng hoàn mỹ cùng mê người.
Khung xương dáng người, hình dáng bộ mặt rõ ràng, khí chất tao nhã mà cực kì cơ trí của Bạc Tể Xuyên, cho dù là cởi quần áo cũng không chịu ảnh hưởng chút nào, từ lúc ở nhà tang lễ gặp hắn cô cũng đã ý thức được .
Lông mi của Phương Tiểu Thư run run nhìn phía trên cởi trần của hắn, Bạc Tể Xuyên một cái xoay người đem đặt cô ở dưới thân, Phương Tiểu Thư thuận thế cởi quần lót, dùng hai chân kẹp lấy thắt lưng của hắn, ngẩng đầu hôn lên đầu ngực mẫn cảm ở trước ngực hắn, Bạc Tể Xuyên thét lớn một tiếng, bên tai có chút đỏ lên, lại như trước nhìn chằm chằm cô không dời tầm mắt.
Nói thật, lần làm tình trước cùng Phương Tiểu Thư làm cho hắn mấy ngày không phục hồi lại tinh thần, giờ này khắc này thật giống như còn đắm chìm ở giữa dư vị kích tình lần trước, hắn căn bản không có biện pháp không ôn nhu với cô, cơ hồ cũng không cần phải cô như thế nào câu dẫn, hắn cũng đã cứng rắn không được.
Ngay tại ý thức của Bạc Tể Xuyên có chút sắp hỏng mất, Phương Tiểu Thư bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía mắt của hắn, kéo thấp đầu hắn hôn hôn hai má của hắn, cởi bỏ thắt lưng da giải thoát vật cứng của hắn từ đũng quần eo hẹp của quần tây, nắm thắt lưng của hắn ép xuống hướng chính mình, dùng vật cứng của hắn để ở cửa vào ướt át của mình, ám ách ôn nhu nói ba chữ: "Em yêu anh."
Tại hai mươi mốt thế kỷ thiếu thốn cảm tình, cái khác đều càng ngày càng quý, chỉ có cảm tình càng ngày càng rẻ tiền, "Em yêu anh" ba chữ này liền cùng "Anh yêu" một dạng đã muốn không có ý nghĩa khắc sâu như ngày trước, nó cơ hồ thành câu ngoài miệng của mọi người, làm từ bình thường nhất biểu đạt tôn trọng cùng coi trọng.
Bạc Tể Xuyên nguyên tưởng rằng khi hắn nghe thấy người khác nói với hắn này đó sẽ không có cảm giác đặc biệt gì, dù sao khi hắn đi học nhận được rất nhiều thư tình, cô gái theo đuổi hắn thực sự rất nhiều, hắn cũng nghe đến qua không ít loại này tỏ tình trực tiếp, được giống mỗi một lần đều không có cảm giác như ngày hôm nay.
Cảm giác này thật giống như là, mặc kệ sau đó lại gặp bao nhiêu chuyện tệ hại như thế nào, chỉ cần nghĩ đến cô, chỉ cần nghĩ đến cô nói với hắn ba chữ này, liền cảm thấy cuộc sống của mình đã muốn thành công gấp đôi so với người khác.
Bạc Tể Xuyên nhịn không được cúi đầu nhìn Phương Tiểu Thư hỏi một câu: "Em như thế nào tốt như vậy?"
Tốt? Cô làm sao có thể tốt đâu? Một ngày gọi hơn mười lần điện thoại tra xét, chính cô đều cảm thấy quá đáng, nhưng Bạc Tể Xuyên cư nhiên còn nói cô tốt.
Phương Tiểu Thư nhịn không được đỏ lên hốc mắt, đem bộ phận kề sát của hai người tới gần một chút, Bạc Tể Xuyên trực tiếp động thân tiến nhập thân thể của cô, cô thân ngâm một tiếng, không biết là thoải mái vẫn là đau đớn hơi cau mày, tại thời điểm hắn nhẹ nhàng rút động ra vào đứt quãng nói: "Ừ... Thật thoải mái, Tể Xuyên ở bên trong em..."
Bạc Tể Xuyên cứng lại một chút, ôm lấy cô làm cho cô nằm đến giữa giường, tách ra hai chân của cô một lần nữa tiến vào thân thể của cô, đem đôi chân trắng nõn thon dài của cô đặt ở trên vai, hai tay đặt tại hai bên bả vai của cô, mấy sợi tóc đen cúi xuống dưới, có thể rõ ràng thấy cái trán đầy mồ hôi của hắn.
Phương Tiểu Thư nâng tay lau mồ hôi giúp hắn, hắn thế nhưng tại lúc cô thu lại tay cắn ngón tay của cô, giống như con thỏ nóng nảy đến đỏ mắt.
Thật đúng với câu con thỏ nóng nảy cũng cắn người.
"Ô!" Phương Tiểu Thư làm bộ như rất đau ôn nhu nhỏ nhẹ khóc kể, "Đau quá, phía dưới anh làm em cho dù, mặt trên còn cắn em."
Bạc Tể Xuyên buông ra tay cô, cúi người xuống trực tiếp cắn cổ của cô, khi răng nanh dán sát vào cổ của cô lại đổi thành môi, môi của hắn mút sâu vào da thịt tinh tế mềm mại trên cổ cô, từng vết hôn rõ ràng xuất hiện tại chỗ hắn hôn qua, làm cho người ta nhìn mặt đỏ tai hồng.
Phương Tiểu Thư nắm chặt đệm chăn trên giường, thân ngâm trong miệng không ngừng nhanh hơn, thanh âm cũng càng lúc càng lớn, cô cắn môi, hai chân vô lực theo trên vai hắn rơi xuống dưới, ô nức nở nuốt nghiêng người dựa vào trong lòng hắn, hắn nằm đến phía sau cô, đem một chân cô nâng lên, theo bên cạnh tiến nhập cô, lần lượt đụng sâu vào trong thân thể cô, đầu cô chôn ở trong chăn, tiếng thân ngâm toàn là giọng mũi, càng gợi cảm .
"Ừ... Quá sâu ... Nhẹ một chút..." Phương Tiểu Thư có chút chịu không nổi rút độn