Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341608

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.

g tần suất nhanh như vậy của hắn, mày nhíu vào tay xoa phía sau, vô ý thức vuốt ve cơ bắp rõ ràng trên người hắn, việc này càng khơi dậy dục vọng của hắn.
Tại thời điểm này, mặc dù là Bạc Tể Xuyên hướng đến thực dễ dàng mềm lòng với cô cũng không có biện pháp thật sự nghe theo lời cô nhẹ một chút, chậm một điểm, hắn không thể lại áp lực dục vọng của mình, tốc độ cùng lực lượng đều quá nặng.
Cùng một lần trước không tính khoái trá lại làm cho hắn trí nhớ khắc sâu làm tình biểu hiện hoàn toàn bất đồng, lúc này đây hắn phi thường xuất sắc, giống người binh lính thiên tài nắm chặt thời gian huấn luyện qua, hai người tại trên giường âu yếm nhiều giờ mới xem như hoàn toàn phóng thích ra, dần dần dừng động tác.
Chất lỏng màu trắng tràn ra ở chỗ kín của Phương Tiểu Thư khi hắn rút ra, Bạc Tể Xuyên nâng tay từ hộp giấy trên đầu giường rút ra mấy tờ khăn giấy giúp cô chà lau sạch sẽ, Phương Tiểu Thư đỏ mặt nằm nghiêng ở đàng kia cũng không dám quay đầu nhìn hắn, nhưng hắn làm xong chuyện này lại trực tiếp đem cô chuyển lại đây, cái trán gí sát vào cái trán của cô, tỉ mỉ nhìn ánh mắt của cô cùng hai má hơi đỏ.
Rất nhanh, không chịu khống chế, đàn ông nếm đến ngon ngọt liền lại nhanh chóng cứng lên, đối mặt người vợ hợp pháp của mình, Bạc Tể Xuyên không có lý do gì ẩn nhẫn. Hắn cùng với cô mặt đối mặt, đem một chân của cô khoát lên chân của mình, lại tiến nhập thân thể của cô.
Phương Tiểu Thư mặc dù bị hắn mới vừa rồi kịch liệt đòi lấy làm được chỗ kín sưng đỏ phát đau, lại vẫn là gắt gao kẹp lấy vật cứng của hắn, thẳng làm cho Bạc Tể Xuyên nhịn không được thân ngâm ra tiếng, thanh âm đó liền cũng dễ nghe như khi hắn lên đỉnh kìm lòng không được phát ra hừ nhẹ trầm thấp áp lực.
Phương Tiểu Thư có điểm muốn hỏi một chút hắn như vậy không làm phòng hộ nếu mang thai làm sao bây giờ, nhưng thấy bộ dáng của Bạc Tể Xuyên đắm chìm trong đó, lại không nỡ mở miệng quét đi hung trí của hắn, vì thế liền tất cả đều theo hắn đi.
Đại bộ phận con người khi đối mặt tình yêu đều sợ hãi rụt rè trói tay trói chân, không dám nhìn trúng liền ra tay, luôn tìm lý do cho chính mình, thế cho nên thời điểm lại muốn ra tay liền chậm.
Thật giống như mèo một dạng, nơm nớp lo sợ qua cả đời, đến chết già cũng không biết chính mình có chín cái mạng.
Phương Tiểu Thư hiện tại thực thỏa mãn thực sự may mắn, bởi vì cô là một con mèo chỉ biết là chính mình có chín cái mạng.






Ban ngày tuyên dâm qua đi thật lâu không có tán đi dư vị, lúc hai người xuống tầng ăn cơm chiều đã muốn hơn chín giờ tối, nếu không phải Phương Tiểu Thư cảm thấy rất đói bụng, phỏng chừng Bạc Tể Xuyên có thể liền vẫn ngủ thẳng như vậy đến buổi sáng ngày hôm sau.
Khí sắc của Bạc Tể Xuyên cũng không tốt lắm, vành đen rất nặng dưới mắt, cái đó và tính chất công tác của hắn có quan hệ tương đối lớn, giờ giấc nghỉ ngơi của hắn phi thường hỗn loạn, lại soi mói về đồ ăn, khó tính, nếu không hiện tại có Phương Tiểu Thư nấu cơm chăm sóc cho hắn, hắn đều có thể không ăn không uống công tác N ngày sau đó chết vì lao lực.
Phương Tiểu Thư tại phòng bếp nấu ăn, Bạc Tể Xuyên ngồi yên tại phòng khách xem báo giấy, hắn rất ít lên mạng, thực sự ít xem tivi, lúc rảnh rỗi liền đọc sách xem báo giấy, hoặc là luyện đàn cùng các loại nhạc khí khác, để tránh lâu không động tay trở nên mới lạ.
Cuộc sống của hắn thực đơn điệu thực im lặng, hoàn toàn là cách sống của cán bộ kỳ cựu về hưu, một điểm đều không giống như là một người trẻ tuổi tràn đầy sức sống.
Phương Tiểu Thư bưng hai bát mì từ phòng bếp ra, cũng không đi đến nhà ăn, trực tiếp đặt trên bàn trà ở gần sofa.
Phương Tiểu Thư giật giật môi, không biết nên như thế nào biểu đạt ý nghĩ của mình, người này khẳng định là cố ý, thời điểm này chẳng lẽ không nên đàn một ít khúc nhạc rất có cảm giác rất có tư tưởng sao? Cư nhiên đàn Proud Mary, tâm tình đều bị phá hư hết.
Phương Tiểu Thư tức giận không nói chuyện, rút tay về xoay người còn muốn chạy, nhưng Bạc Tể Xuyên lại kéo cô vào trong lòng, ngồi ở trên ghế đánh đàn ngẩng đầu nhìn cô nói: "Em xem, sự thật xã hội tuy nhiên rất tệ, nhưng là cũng không kém như trong tưởng tượng của em, đúng không?"
Phương Tiểu Thư khẽ nhíu mày, cánh môi hơi mím nói: "Anh muốn cùng em nói cái gì."
Bạc Tể Xuyên làm cho cô ngồi ở trên đầu gối của mình, nắm vòng eo mảnh khảnh của cô tại bên tai cô thấp giọng nói: "Không có gì, chính là hy vọng em không cần quá mức so đo với mọi thứ, cảm giác an toàn là chính mình cho mình." Hắn giống như thở dài, thần sắc trở nên nặng nề, "Chỉ nhìn chằm chằm thứ mình chán ghét thủy chung sẽ biến thành một người khiến người ta chán ghét, rất nhiều người mang thù lại ghi hận, đó là bởi vì bọn họ không có năng lực xoay người cùng làm chuyện lớn, không cần biến chính mình thành dạng người như bọn họ."
"Cho nên em càng ngày càng khiến anh chán ghét?" Phương Tiểu Thư can thiệp hỏi, ánh mắt dại ra nhìn vào chỗ tối.
Bạc Tể Xuyên phủ nhận nói: "Không, em không cần để tâm vào chuyện