XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

gật đầu, ngay sau đó nói: "Lại nói tiếp em còn không biết anh tốt nghiệp ngành gì, bộ dạng của anh nhìn thực thông minh, ngành học hẳn là cũng không đơn giản đi?" Khi cô nói lời này bày ra biểu tình tò mò cùng hướng tới, làm cho Bạc Tể Xuyên không khỏi tự nhớ tới sau khi cô học xong trung học hình như vốn không học tiếp.
Cô dĩ nhiên chỉ học đến trung học mà thôi, nhưng bình thường trao đổi hoàn toàn không cảm giác được, bởi vậy có thể thấy được bằng cấp cũng không phải tiêu chuẩn duy nhất để phán xét một người, vị thầy giáo xã hội này có khi dạy dỗ còn khắc sâu hơn thầy giáo ở trường học danh giá.
Bạc Tể Xuyên thu hồi tầm mắt tại trên người cô hơi có chút suy nghĩ, mắt nhìn về phía trước không chút để ý nói: "Tiến sĩ triết học đại học Cambridge, hàng năm nghỉ xuân đều đã về nước đến trường đảng tiến hành huấn luyện ngắn hạn."
Phương Tiểu Thư nghe vậy bước chân dừng một chút, kinh ngạc nhìn bóng dáng thon dài cao gầy đứng cách đó không xa.
Bạc Tể Xuyên nghi hoặc ngoái đầu nhìn lại về phía cô, nghe được cô kỳ quái thấp giọng nói: "Nha, như vậy a, em nhớ rõ Hoắc Kim giống như cũng là tiến sĩ triết học của đại học Cambridge."
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Bạc Tể Xuyên chớp chớp, thản nhiên nhếch lên khóe miệng, anh liếc liếc mắt một cái thang máy ở góc hàng hiên, chậm rãi nói: "Em nói đúng vậy, nhưng bây giờ không phải thời gian thảo luận mấy vấn đề này, việc cấp bách là giải quyết vấn đề của Yến Thần." Anh kéo cánh tay của Phương Tiểu Thư túm cô tiến thang máy, ấn nút lên tầng sáu liền phút chốc kéo cô vào trong lòng, hôn lên môi cô.
Phương Tiểu Thư ngạc nhiên sững sờ ở tại chỗ, hoàn toàn không dự đoán được sự tình sẽ phát triển đến nước này, không phải nói việc cấp bách là giải quyết vấn đề của Bạc Yến Thần sao? Như thế nào... Như thế nào...
"Ừ..." Phương Tiểu Thư cảm giác tay của Bạc Tể Xuyên từ ven áo lông phía dưới áo khoác dò xét đi vào, ngón tay hơi lạnh vuốt ve cái bụng bằng phẳng của cô, có khuynh hướng chậm rãi đi lên.
Cô bối rối muốn đẩy anh ra, mà cửa thang máy tại lúc này cũng leng keng vang lên, cô không phí nhiều sức liền đẩy anh ra, mà Bạc Tể Xuyên tựa hồ là tự nguyện rời đi, rất nhanh anh liền khôi phục đến bộ dáng nghiêm trang, giả vờ giả vịt sửa sang lại áo khoác tây trang, nhấp mím môi tiêu diệt hết dấu vết khả nghi, bộ dáng áo mũ chỉnh tề này quả thực làm cho Phương Tiểu Thư cứng lưỡi.
Phương Tiểu Thư hí mắt quay đầu tại trong thang máy nhìn quét một vòng, đi theo phía sau anh thấp giọng nói: "Nơi đó có Camera đâu, Bạc thư ký."
Bạc Tể Xuyên không trả lời cô ngay, tại lúc hai người đi đến cửa phòng hiệu trưởng anh mới nói với cô: "Anh biết." Nói xong liền gõ cửa phòng hiệu trưởng, người ở bên trong rất nhanh mở cửa, tư thế như hỏi tội trên công đường làm cho Phương Tiểu Thư cũng không có tâm tư lại tự hỏi lời nói của anh, ánh mắt tất cả đều dừng ở trên người Bạc Yến Thần cùng với nữ sinh bên cạnh hắn.
Phòng hiệu trưởng rất lớn, trang hoàng thực sự dụng tâm, chỗ này đứng bốn người, một nam một nữ hai cái sinh viên, mặt khác hai cái còn lại là hiệu trưởng cùng lão sư hoặc là nữ phụ đạo viên.
Phương Tiểu Thư thực dễ dàng liền phán đoán ra sinh viên nữ kia là người ra sao, thời gian này địa điểm này, cô gái này tất nhiên là có liên quan cùng chuyện Bạc Yến Thần đánh nhau.
Làm Phương Tiểu Thư kinh ngạc là, khuôn mặt cùng thân hình của nữ sinh này nhìn cực kỳ quen mắt, cô sửng sốt một chút mới phản ứng lại... Người này như thế nào có điểm giống cô?
Bạc Tể Xuyên hiển nhiên cũng phát hiện điểm này, tầm mắt của anh qua lại lưu chuyển trên người nữ sinh cùng Phương Tiểu Thư, cuối cùng dừng tại trên người hiệu trưởng.
Hiệu trưởng là vị tiên sinh năm mươi hoặc sáu mươi tuổi, hắn nhiệt tình bắt tay cùng Bạc Tể Xuyên, đơn giản nói lại một chút sự kiện đánh nhau khó giải quyết này.
Phương Tiểu Thư ở một bên nghe, cũng đại khái hiểu biết chân tướng chuyện này.
Bạc Yến Thần đánh nhau vì nữ sinh này, đánh người là công tử của bí thư tỉnh ủy, hiện tại đối phương đã muốn nằm viện, tất cả tộc trưởng đều đang ở cùng trong bệnh viện, rất để ý. Mà nguyên nhân cụ thể đánh nhau, người bị thương không mở miệng được không có biện pháp nói, không bị thương lại ngậm miệng không nói lời nào cũng không chịu bàn luận chuyện này, bọn họ hết đường xoay xở, vì thế liền phải gọi Bạc Tể Xuyên đến đây.
Bạc Tể Xuyên ngồi xuống dưới sự tiếp đón của hiệu trưởng, Phương Tiểu Thư ngồi xuống bên cạnh theo ý của anh, thời điểm cô đánh giá nữ sinh kia cô ta cũng đang đánh giá cô, sau khi thấy khuôn mặt cô không khỏi cũng hơi kinh ngạc, hai người hình như đều thực hoang mang này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Bạc Tể Xuyên tựa hồ cũng không thèm để ý Bạc Yến Thần đánh ai, hắn càng để ý nguyên nhân Bạc Yến Thần đánh nhau.
Kỳ thật nói đến cũng đúng, mặc dù là công tử của bí thư tỉnh ủy, so với thân là thị trưởng của thành phố Nghiêu Hải thành phố trung tâm bậc nhất trong nước Bạc Tranh, quyền lợi cũng sẽ không rất cao. Nếu như thật muốn đến một lần, Bạc Tranh khả năng còn muốn ở phía