pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341632

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.

đối xử tốt với em, càng sẽ không đi đối xử tốt với người khác, em có thể yên tâm."
"..." Nhưng là, em lại che giấu một chuyện đối với anh mà nói thực trọng yếu, em không đáng anh đối xử với em tốt như vậy nha.
Phương Tiểu Thư đem lời nói trong lòng nuốt xuống, ôm cốc nước có một ngụm không một ngụm uống, ánh mắt cô nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt gần như tuyệt vọng.
Con người thật sự rất kỳ quái, thời điểm đùa cợt người khác luôn nghĩ đến chính mình sẽ không làm ra chuyện ti bỉ đồng dạng, nhưng đợi cho chính mình làm ra đến, lại không ngừng cho chính mình tìm lấy lý do, một điểm cũng không tự mình tỉnh lại cùng tự sửa đúng.
Thời điểm chính mình thương tổn người khác đều là một bộ dáng dường như không có việc gì, nhưng khi người khác thương tổn mình lại phản ứng kịch liệt giống như núi lửa bùng nổ, lòng dạ của phụ nữ thật sự là ngay cả nữ nhân đều đoán không ra, Phương Tiểu Thư chỉ cảm thấy chính mình hiện tại nói mỗi một câu đều ích kỷ đến không thể chữa trị nổi.
Bạc Tể Xuyên cảm giác được hơi thở trên người cô không đúng, suy tư một chút vẫn là đã mở miệng, chính là không có nói thẳng, mà là quanh co nói: "Chỉ uống thuốc là được sao? Bác sĩ có nói muốn em đi kiểm tra lại hay không? Anh đi cùng em?"
Phương Tiểu Thư không quay đầu, chính là giọng mũi rất nặng nói: "Không cần, vậy rất phiền cho anh."
Tay nắm tay lái của Bạc Tể Xuyên căng thẳng, tươi cười trên mặt một chút biến mất. Mặt anh không chút thay đổi chuyển xe vào đường cong, tầm mắt đảo qua gương chiếu phía sau, thản nhiên nói: "Em đừng sợ làm phiền anh. Anh sợ nhất chính là em không làm phiền anh."
Phương Tiểu Thư không tự giác quay đầu nhìn về phía anh, không xác định hỏi: "Tể Xuyên, anh có phải đang tức giận hay không?" Cô cảm giác được giọng điệu nói chuyện của anh cùng vừa rồi không giống với, nhưng cô không thể khẳng định, hiện tại đầu óc của cô rất hỗn loạn hoàn toàn không thể tín nhiệm với phán đoán của chính mình.
Bạc Tể Xuyên nhưng thật ra thực thản nhiên, cũng không che giấu, thực rõ ràng trả lời vấn đề của cô.
Anh nói: "Không phải anh tức giận, chính là đau lòng, vừa rồi em đối xử với anh rất khách khí.






Câu trả lời của Bạc Tể Xuyên lại làm cho Phương Tiểu Thư không biết như thế nào cho đúng, cô vốn liền bởi vì giấu anh chuyện trọng yếu như vậy mà cảm thấy áy náy, anh lại biểu hiện thành như vậy, thế này còn làm cho cô ở chung với anh như thế nào? Bây giờ cô tựa như một cây củi đặt ở trong lò nướng, cả người đều bị lửa tổn thương, nhưng lại là chính cô nướng bản thân mình.
Bạc Tể Xuyên tưởng kéo cô cô cũng không đi.
Phương Tiểu Thư nhắm mắt tựa vào trên ghế giả vờ ngủ, bắt buộc chính mình không mang theo bất cứ cái gì giọng mũi trầm giọng nói: "Anh thật sự đừng đối xử rất tốt với em, sau đó trừ phi em yêu cầu anh, nếu không anh trăm ngàn đừng đối xử rất tốt với em." Cô nói xong mở mắt ra nhìn về phía anh, còn thật sự hỏi, "Anh đã biết sao?"
Bạc Tể Xuyên lái xe vào gara, biểu tình nghiêm túc cũng mang theo mấy phần nghi hoặc nhìn cô liếc mắt một cái, làm như lơ đãng hỏi: "Rốt cuộc vì sao vậy?"
Phương Tiểu Thư không có rời ra tầm mắt, cô cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, không cần nghĩ ngợi nói dối: "Bởi vì em là người xấu, em nhát gan yếu đuối, không chịu được anh đối xử tốt với em như vậy, làm cho em có cảm giác gánh nặng, không cần đem tưởng tượng về tình yêu quá mức lý tưởng của anh xây dựng trên người em, sẽ suy sụp mất."
Phương Tiểu Thư cúi mặt im lặng ăn, không nhiều lắm nói cũng không nhìn loạn chung quanh, thực bo bo giữ mình. Nhưng cố tình cô chính là bo bo giữ mình như thế lại thành công cụ để mọi người nói sang chuyện khác, hơn nữa còn bị đưa lên nơi đầu sóng ngọn gió.
Nhan Nhã không biết là cố ý vẫn là vô tình, bỗng nhiên mở miệng đến một câu: "Đúng rồi Tiểu Thư, thời gian con cùng Tể Xuyên kết hôn cũng không tính ngắn, trong bụng có động tĩnh sao?"
"..." Cả người Phương Tiểu Thư sửng sốt khi bị hỏi lời này, nhẹ buông tay chiếc đũa liền rơi xuống dưới gầm bàn, mặt cô không chút thay đổi nói một tiếng "Thực xin lỗi" liền xoay người nhặt lại, khi đứng thẳng dậy ánh mắt nhìn gần chân dài của Bạc Tể Xuyên bị quần dài màu đen che khuất, tâm tình càng trở nên phiền muộn chua xót, vì thế sau khi cô nhặt lên chiếc đũa liền đặt ở trên bàn trực tiếp mở miệng xin phép về phòng.
"Con ăn no rồi, ba cùng dì Nhan mọi người từ từ ăn, con đi lên phòng nghỉ ngơi trước." Phương Tiểu Thư cúi người chào Bạc Tranh, xoay người ra khỏi nhà ăn, mệt mỏi đi lên tầng hai, hai chân thật giống như bị tiêm vào thuốc làm suy yếu giống như ngay sau đó sẽ bị ngã xuống.
Bạc Tể Xuyên vẫn nhìn chăm chú vào bóng dáng của cô, anh là người bình thường đều câu nệ nghiêm túc, anh có khả năng tự chủ rất mạnh, cực kỳ hiểu được khắc chế chính mình cũng đặc biệt mẫn cảm, để ý sự biến hóa của người khác cùng ánh mắt của người ngoài, kỳ thật nói trắng ra là cũng chính là một kĩ năng.
Anh thực thông minh hơn nữa phản ứng rất nhanh, từ khi Phương Tiểu Thư đi