Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341630
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1630 lượt.
ra bệnh viện cũng rất không thích hợp, điều này rất khó không cho người ta liên tưởng đến một ít chuyện tình khiến người ta rất phiền não.
Bạc Tể Xuyên chờ Phương Tiểu Thư biến mất tại cầu thang mới quay đầu lại, không rên một tiếng tiếp tục ăn cơm, Nhan Nhã thấy anh như thế, xấu hổ xin lỗi: "Ngượng ngùng Tể Xuyên, dì cũng không có ý tứ khác, buổi chiều cùng nhóm phu nhân này đánh bài, nhìn thấy dì Chu mang theo cháu trai đến, bỗng nhiên đã nghĩ đến chuyện này... Dì nghĩ đến đây là chuyện tốt cho nên mới..." Bà ta giống như không biết nên giải thích như thế nào, khó xử nhìn về phía Bạc Tranh.
Bạc Tranh chăm chú nhìn Bạc Tể Xuyên một lúc, quan sát đến phản ứng của anh, sau đó thấp giọng nói: "Chuyện này dì Nhan của con nói cũng đúng, vấn đề này cha cũng có vẻ để ý, tuổi của cha cũng không nhỏ, Yến Thần còn nhỏ, thế lực của nhà họ Bạc cũng rất lớn, cha chờ không nổi, con là trụ cột duy nhất của cha, thêm sức lực đi, cha hy vọng tại trước khi cha mất có thể thấy con cái của con sinh ra."
Bạc Tranh vừa nói ra lời này, không khí ở nhà ăn lập tức trở nên nặng nề, Nhan Nhã chăm chú nhìn hắn, dường như không rõ hắn vì sao nói như vậy.
Đúng vậy, tuổi của Bạc Tranh tuy rằng không nhỏ, nhưng là còn không đến mức tùy lúc tiến vào quan tài, nhìn qua thân thể của hắn cũng khá cường tráng, chính là tinh thần không tốt lắm mà thôi, như thế nào liền xả đến chuyện "Chợp mắt" đâu?
Nhan Nhã hơi nhếch môi, gục đầu xuống không hề nói câu nào, hốc mắt hơi đỏ lên.
Nói thật, cho tới hôm nay bà đi đến bước này một điểm cũng không hối hận, tuy rằng năm đó hắn không tự nguyện lấy bà, lại càng không là thật yêu bà mới kết hôn, nhưng bà cũng không hề hối hận. Cho dù giờ phút này ở trong lòng hắn bà cũng không phải người vợ chân chính của hắn, bà cũng không hối hận năm đó làm như vậy.
Chỉ cần Nhan Nhã bà còn sống, vậy bà chính là người của nhà họ Bạc, nếu bà đã chết, vậy cũng muốn làm quỷ của nhà họ Bạc.
Bạc Tể Xuyên im lặng thật lâu, lâu đến đồ ăn nước canh đều lạnh, anh mới buông xuống chiếc đũa, đứng lên hai tay chống bàn nhìn về phía trước nói: "Đã ngài đều nói như vậy, ngày mai ta phải đi bệnh viện làm kiểm tra, nhìn xem chính mình có phải bị bệnh hay không." Anh nói xong xoay người bước đi, sau khi đi ra nhà ăn anh còn lễ phép vì người ở bên trong đóng cửa lại, khi đóng cửa mắt cũng không nâng xa cách nói, "Mọi người ăn cơm vui vẻ."
Bạc Tranh lẳng lặng cánh cửa phòng ăn khép lại, thật giống như không có nghe ra sự lạnh lùng cùng xa cách trong giọng nói của Bạc Tể Xuyên, bắt đầu động tác thật lâu không tiếp tục từ lúc trước —— gắp đồ ăn, ăn cơm, mỉm cười.
Bạc Tranh là người thực khép kín. Hắn che giấu cảm xúc của mình rất sâu đậm, hơn nữa rất giỏi dẫn ra cảm xúc chân thật của người khác.
Mẹ của Bạc Tể Xuyên Từ Ân là luật sư lớn nổi danh năm đó, bà từ nước ngoài học thành trở về, còn lớn hơn Bạc Tranh mấy tuổi, gia thế cùng hắn có thể nói là tương xứng, môn đăng hộ đối.
Hai người kết bạn từ một hồi quan tòa, lúc ấy Bạc Tranh đảm nhiệm chức vụ ở cục công an, lui tới cùng luật sư là chuyện cực kỳ bình thường.
Cũng chính là tại lúc kia, sau một hồi quan tòa, Bạc Tranh nảy sinh tình cảm với cô gái có khí thế bức người lại tản ra vô hạn mị lực.
Đối với người ở thời đại của bọn họ, vừa nhìn đã yêu thật sự rất không theo mẫu, loại cảm giác này tới cũng nhanh đi cũng nhanh, ngược lại là theo hằng ngày ở chung trung dần dần từ thưởng thức chuyển biến thành cảm tình càng giản dị tự nhiên.
Bạc Tranh theo đuổi Từ Ân, thưởng thức cùng thế giới quan của hai người ngoài ý muốn thật phù hợp, bọn họ thuận theo tự nhiên yêu đương kết hôn, sinh ra kết tinh tình yêu của bọn họ.
Ngay lúc đó bọn họ đều nghĩ đến, tương lai của bọn họ chính là một mảnh quang minh hạnh phúc, cũng không tưởng khi Bạc Tể Xuyên còn không đến mười tuổi, gia đình nhỏ của bọn họ liền nghênh đón tràng biến cố thật lớn không thể nghịch chuyển.
Thân thể của Từ Ân kỳ thật vẫn đều không tốt lắm, thời điểm học bài ở nước ngoài thường thường không ăn cơm ngon, sau khi về nước lại bởi vì công tác bận quá mà mất ăn mất ngủ, sau khi bọn họ kết hôn sinh ra Bạc Tể Xuyên không lâu liền kiểm tra ra bệnh ung thư dạ dày, cũng may Từ Ân là người phụ nữ thật kiên cường, bà không bị bệnh tật đả đảo, rất thoải mái nhận trị liệu, thân thể mới tốt một chút, dần dần kéo dài sinh mệnh.
Nhưng là, trời không hề trắc mưa gió, có lẽ là con đường phía trước đi rất thuận lợi, Từ Ân tuy không bị bệnh tật đả đảo, lại bị chuyện xảy ra ở nhà họ Từ đánh bại.
Từ Ân là một luật sư lớn, bà hiểu biết pháp luật rõ ràng hơn bất cứ người nào, cho nên bà rất rõ ràng sau khi cha mình mắc phải tội danh tham ô cùng cố ý giết người nhà họ Từ sẽ đi đến tình trạng gì.
Kỳ thật bà cũng có một chút phát hiện, cha bà đã thay đổi, cùng với lúc trước hoàn toàn không giống với, lại không dự đoán được sự tình sẽ phát triển trở thành như vậy.
Lúc ấy bà chỉ may mắn nghĩ, hy vọng Bạc Tranh không cần bị liên lụy. Nhưng trời không theo ý nguyện của con người, đả kích một cái tiế