Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/533 lượt.
tay vô hình chẹn họng, cô chỉ biết đứng ngây ra ở đó, còn cậu vẫn bình tĩnh, khiến cô có cảm giác xa lạ vô cùng.
Cậu nói: “Xin lỗi, bây giờ mình không rảnh để mời cậu vào nhà chơi được, mình phải đi ra ngoài có việc”.
Nhiếp Lạc Ngôn đã đoán được nơi cậu định đến, nhưng nghĩ một hồi, ánh mắt dừng lại trên chiếc túi đựng nến và tiền giấy kia, cẩn thận hỏi lại: “Mình có thể đi cùng cậu không?”.
Cô nghĩ, có người đi cùng vẫn hơn là để Trình Hạo đi một mình. Trong tình hình này, không thể bỏ mặc cậu ấy được.
Con đường cuối đông đầu xuân không có bóng người và xe cộ nên lạnh lẽo vô cùng, những cành khô chất đống bên đường, đến cả tùng bách vốn lúc nào cũng xanh tươi mà giờ cũng trở nên u ám. Nghĩa trang được xây trên đỉnh núi, bước chân Trình Hạo đi xuyên qua những dãy bia mộ thẳng hàng, cậu im lặng, cô im lặng theo, cũng có thể là căn bản cô chẳng biết nói gì. Chỉ muốn an ủi cậu nhưng Nhiếp Lạc Ngôn lại phát hiện vốn từ vựng trong đầu mình đột nhiên lại vô cùng thiếu hụt, bởi cô chưa bao giờ gặp phải việc như thế này, sức khỏe mấy vị bậc cha chú trong gia đình đều đang rất tốt.
Cuối cùng cậu cũng dừng lại trước một tấm bia mới sau đó ngồi xuống bày nến và hoa quả. Di ảnh của người chết được khắc trên cẩm thạch màu xám, người trong ảnh không trẻ, có thể nhìn thấy dấu vết của thời gian lờ mờ in trên khuôn mặt, nhưng những đường nét ngũ quan vẫn thanh tú khác thường, đặc biệt là đôi mắt, giống hệt Trình Hạo.
Phía sau sườn núi dài, nghiêng nghiêng chốc chốc lại có cơn gió nhẹ lướt qua, khiến những bóng cây rậm rạp dưới chân núi lay động. Nghĩa trang lớn nằm yên tĩnh dưới bầu trời rộng lớn, giống như bức tranh thủy mặc với những đám mây lờ lững trôi.
Nhiếp Lạc Ngôn hỏi: “Mình thắp cho cô một nén nhang, được không?”.
Mặc dù chưa một lần gặp mặt, nhưng cô biết, người đã yên giấc nghìn thu dưới lòng đất kia là mẹ cậu. Cô lặng yên, trịnh trọng quỳ xuống. Trên những bậc thềm bóng như gương kia dường như không hề vướng bụi. Trình Hạo cúi người lấy bó hoa bách hợp trong lọ hoa ra, rồi thay vào đó một bó hoa mới.
Bó hoa bách hợp trắng tinh khôi, thậm chí không hề có vết tích của sự khô héo, tươi mới như thể vừa được lấy ra từ cửa hàng hoa vậy. Cô nhìn động tác thành thạo mà trầm mặc của cậu, trong lòng bất giác dâng lên một ý nghĩ: Chẳng lẽ ngày nào cậu cũng tới đây thắp hương?
Dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ lất phất mưa, quả nhiên trên đường họ về nhà, những hạt mưa đã rả rích rơi. Cửa xe nhanh chóng xuất hiện lớp sương mù dày đặc, những giọt nước nhỏ bé như dệt thành bức rèm mờ chỗ dày chỗ mỏng.
Nhưng Trình Hạo vẫn lái xe, như thể không hề hay biết, cậu không mở cần gạt nước, mắt nhìn thẳng về phía trước. Thực ra phía trước đã mờ mịt, thậm chí đến cả đường nét chiếc xe cũng trở nên mờ ảo dưới làn sương trắng.
Nhiếp Lạc Ngôn bỗng vô cùng lo lắng, không biết Trình Hạo đang nghĩ gì, cũng có thể chẳng nghĩ gì cả, bởi khuôn mặt nghiêng của cậu rất bình tĩnh, bàn tay nắm vô lăng cũng rất chắc chắn, như thể đang tập trung lái xe.
Đèn giao thông ở ngã tư phía trước đã tối màu, cả bốn làn xe đều dừng lại, cậu cũng dừng lại, giẫm mạnh phanh rồi quay sang hỏi cô: “Cậu làm ở đâu thế?”.
Đã hơn hai giờ chiều, cả đi lẫn về mất quá nhiều thời gian.
Cô nói địa chỉ, sau đó nghĩ ngợi một chút rồi đề nghị: “Mưa thế này lái xe sẽ không an toàn, cậu để mình xuống ga tàu điện ngầm là được rồi”.
Trình Hạo không nói gì, vẫn một mực chở cô tới công ty.
Lúc xuống xe, cô hỏi: “Gần đây cậu có hay ở nhà không? Nếu mình tới làm khách thì không có gì bất tiện chứ?”.
“Chỉ sợ không có gì ngon đãi cậu thôi”, cậu cười, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, sắc mặt cũng xám ngoét chẳng khác gì tấm bia đá, đôi mắt màu hổ phách sâu thăm thẳm, sâu tới mức dường như không có thứ gì có thể lọt vào được.
Cô mong sao có thể nhìn được tâm tư lúc này của cậu dù chỉ một chút, nhưng cuối cùng cũng nhận ra đó là điều hoàn toàn không thể.
Hóa ra cậu biết che giấu tâm sự, thậm chí còn biết che giấu hơn cả người bình thường khác.
Nhiếp Lạc Ngôn dựa vào cửa xe nhìn Trình Hạo, có cảm giác cậu thật xa lạ. Bầu trời u ám, mưa phùn giăng giăng, lời nói của Nghiêm Thành giống như tiếng sấm đì đùng vang vọng trong đại não, khiến cô khó thở, lại khiến cô chán nản. Cảm giác lúc này của cô như muốn làm một việc gì đó nhưng lại không có chút sức lực nào để thực hiện, dần dần khiến cô phiền não và lo lắng vô cùng.
Theo như những gì Nghiêm Thành nói, hiện giờ trên người Trình Hạo như được bao phủ bởi một lớp màng dày đặc, mặc dù không cứng, không dẻo dai, nhưng cũng đủ để khiến người khác không thể tiếp cận được con người thực của cậu. Cậu cứ thế khép kín mình trong lớp màng đó, bất kỳ ai ở bên đều không nắm bắt được tâm tư.
Buổi chiều, sau khi vội vàng hoàn thành công việc của mình, thời gian còn lại của Nhiếp Lạc Ngôn chỉ dành cho việc lên mạng lục tìm những tài liệu liên quan tới chứng trầm cảm. Nếu Nghiêm Thành không nói, cô sẽ không biết được Trình Hạo từn