Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/416 lượt.

.
[2'> Một cách chơi bài của Trung Quốc, chữ Hán là 黑A.
Họ chơi liền mấy ván, thật ngẫu nhiên, phần lớn cô và Trình Hạo ở cùng một phe. Có người phát hiện ra sự tình cờ này, nói với vẻ ngạc nhiên: “Này, bọn cậu phối hợp ăn ý thật đấy, lần nào hai người cũng về nhất. Có thể dễ dàng nhận thấy cả hai đều không phải sinh viên ưu tú, chắc là hay luyện đánh bài lắm đây”.
Lúc này Trình Hạo mới chậm rãi lên tiếng: “Cứ coi như hai bọn mình ăn ý đi, chẳng lẽ cậu không phục?”. Dù nói chuyện nhưng cậu vẫn nhìn chăm chú các con bài trên tay, gương mặt hơi cúi thấp, chiếc cằm nhọn và khóe miệng khẽ nhếch lên thành một đường vừa đẹp vừa ấm áp, xua đi vẻ lạnh lùng và ngạo nghễ khi đứng trên đỉnh núi.
Thực ra không phải là Trình Hạo nói chuyện với Nhiếp Lạc Ngôn nhưng câu nói ấy đã khiến trái tim cô loạn nhịp, dường như xung quanh đều chìm vào tĩnh lặng, cô chỉ còn nghe thấy hai tiếng: ăn ý.
Hình như cậu cũng cho rằng hai người thực sự ăn ý.
***
Suốt buổi tối, cô và cậu dường như không trực tiếp nói gì với nhau. Khi trở về phòng, Nhiếp Lạc Ngôn đi vào nhà tắm rồi tự ngắm hình dáng trẻ trung của mình trong gương, bất giác mỉm cười hài lòng.
Cô nghĩ tới lúc ánh mắt hai người gặp nhau, cảm giác khi đó thật khó hình dung, nó giống cảm giác thuở nhỏ thỉnh thoảng được người ta cho kẹo bánh trong thời gian đang thay răng sữa, tuy nó chẳng to tát gì nhưng lại khiến người ta cảm thấy phấn khởi hơn rất nhiều so với ngày thường được cho nguyên hộp kem hay cả túi kẹo sữa.
Thực ra, điều đó giống như một niềm vui thầm kín, một khoảng nào đó trong lòng bỗng dưng trở thành lớp đất tơi xốp, trên đó có một hạt giống nhỏ đang vươn mình lớn dần lên từng chút một, chờ đợi ngày đội đất đâm lên, chờ ngày nào đó để đơm hoa kết trái.
Chuyến du lịch Hoàng Sơn đã kết thúc, ngoài đêm chơi bài cùng nhau ra, Nhiếp Lạc Ngôn và Trình Hạo không gặp nhau lần nào nữa, nhiều lắm cũng chỉ có lúc đi tham quan danh thắng, hai người kẻ trước người sau đi theo đám bạn, hoặc có khi cô tán gẫu với đám bạn, cậu và bạn cùng lớp vô tình đi ngang qua cô.
Lúc đó họ giống như hai người xa lạ, thậm chí một ánh mắt trao nhau cũng không có.
Trở về trường, cô bạn thân mới quen nhưng rất tâm đầu ý hợp, Tần Thiểu Trân, trong một lần cùng ngồi ăn buột miệng nhận xét: “Có vẻ cậu khác trước nhiều lắm!”.
Lúc đó Nhiếp Lạc Ngôn chăm chú nhìn đoàn sinh viên xếp thành hàng dài trước cửa nhà ăn, nghe Tần Thiểu Trân nói vậy, cô vội vàng hỏi lại: “Khác cái gì?”, rồi nhón miếng thịt cuối cùng trong đĩa cho tọt vào miệng.
“Thường xuyên như đang ở trên mây. Hơn nữa…”, Tần Thiểu Trân quay lại nhìn, “còn hay mơ màng nhìn đi đâu ấy, ở đây toàn là người đen kịt, có gì đẹp đẽ chứ?”
Nhiếp Lạc Ngôn có chút bối rối, không dám nói vừa rồi hình như mình nhìn thấy một bóng hình quen trong hàng người ấy, đành chống chế: “Chẳng có gì cả, ăn cơm chứ có phải làm bài tập đâu, cần phải chuyên tâm khổ sở như vậy?”.
Tần Thiểu Trân cười hềnh hệch, rõ ràng không muốn tranh cãi gì thêm. “Cậu phải cẩn thận, cứ tiếp tục như vậy thì sẽ rối loạn tiêu hóa đấy.”
“Thế càng hay! Coi như giảm béo thôi mà.”
“Xin cậu đấy! Cậu đã thế này rồi mà còn muốn giảm béo nữa sao? Khuôn mặt và ngoại hình đều chuẩn. Hôm qua mình còn nói với bọn cùng phòng là sau này không muốn cùng cậu đi ăn hay dạo phố nữa, bởi mọi lợi thế đều bị cậu chiếm hết, thật thiệt quá đi!”
“Cậu vừa vừa thôi nhé! Đám nữ sinh xinh đẹp bên Học viện Thông tin các cậu nhiều không kể xiết, nếu quả thực tự ti thì cậu đã sớm tìm một cái lỗ nẻ nào đó mà chui xuống rồi.” Nhiếp Lạc Ngôn nhìn quanh, cô chỉ về hướng bên trái phía trước: “Này, kia chính là Vương Tịnh, người nổi tiếng nhất trong học viện các cậu đúng không?”.
Tần Thiểu Trân nhìn về hướng đó, ngập ngừng một chút rồi nói: “Đúng rồi… Mà này, tại sao cậu ấy lại đổi bạn trai nhỉ”.
“Cẩn thận đấy!” Nhiếp Lạc Ngôn không kìm được tiếng thở dài. “Nói cách khác là xin hãy nói nhỏ một chút.” Còn chưa dứt lời thì có một bóng hình đi lướt qua.
Hơi sững sờ, dường như không thể khống chế được tầm nhìn của mình, theo bản năng cô quay lại nhìn, bóng cậu nam sinh cao ráo đang đi qua con đường nhỏ hẹp, tay bưng khay đồ ăn đi tới một góc khác của nhà ăn. Hôm nay, cậu mặc chiếc áo có viền màu xanh đậm với thiết kế đơn giản, có lẽ do thời tiết khá nóng, nên ống tay được xắn cao tới khuỷu, lộ ra bắp tay cân đối.
Tần Thiểu Trân thắc mắc: “Cậu đang nhìn gì vậy?”.
Lúc này Nhiếp Lạc Ngôn mới ý thức được hành động của mình, hơn nữa đối phương đã đi khá xa, nên cô gượng gạo thu ánh mắt lại, cười ha hả thanh minh: “Tưởng người thân, tớ hoa mắt thôi”.
Đó là lần rung động đầu tiên trong cuộc đời Nhiếp Lạc Ngôn, cái gọi là mầm tình nổi loạn chính là khiến bóng hình một người con trai dần dần bước vào tận sâu trái tim mình, giống như dòng suối mùa hè êm đềm chảy, đem lại cho người ta cảm giác vừa trong trẻo vừa mát mẻ. Cô bắt đầu mong đợi những cuộc gặp gỡ tình cờ trong khuôn viên ngôi trường rộng lớn, lúc ở nhà ăn, lúc ở giảng đường chung, nhưng phần lớn là hay gặp trê


XtGem Forum catalog