Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cho Trả Lại Ông Xã

Không Cho Trả Lại Ông Xã

Tác giả: Lục Phong Tranh

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/895 lượt.

nh của Bách Mộ Khắc, cô nhặt mấy đóa hoa trẩu trắng lên cắm vào túi áo khoác bên ngực trái của anh.
“Cảm ơn.” Anh khàn giọng nói xong, khẽ hôn lên mũi cô, làm cô đỏ mặt, xấu hổ chạy đi, đến một chỗ rậm rạp lục tìm những đóa hoa.
Cả buổi chiều, Bách Mộ Khắc lẳng lặng nhìn cô giống như một đứa bé lục tìm hoa trẩu, họ không nói chuyện nhiều, nhưng vẫn cảm thấy thân thiết hơn.
Lấy điện thoại di động ra, chụp lại bóng hình xinh đẹp mỹ lệ, để làm vốn riêng của mình.
“Có thể cho em mượn khăn tay không?”
Anh móc khăn tay trong túi áo khoác ra đưa cho cô, cô mở ra trải trên đất, cẩn thận đặt những đóa hoa trẩu mà mình đã nhặt được lên.
Lúc về, cô mang theo một khăn tay đầy hoa trẩu, lòng tràn đầy vui mừng xuống núi.
Một khoảng thời gian nữa anh sẽ nói thư ký Kim sắp xếp mấy ngày nghỉ, em muốn đến nơi nào?” Bách Mộ Khắc hỏi.
Cô không hiểu nhìn anh.
“Không phải chúng ta chưa đi hưởng tuần trăng mật sao? Có muốn đi nơi nào không? Paris? Hy Lạp? Hay…”
Cô lắc đầu, “Không đặc biệt muốn đi nơi nào cả.”
“Em không muốn đi hưởng tuần trăng mật?” Anh cho rằng phụ nữ đều rất mong đợi tuần trăng mật, nhưng hình như cô không có hứng thú với chuyện này. Không phải vì không muốn đi chơi với anh chứ? Bách Mộ Khắc thầm khẩn trương.
“Anh dẫn em đi đến vườn hoa trẩu, chúng ta bây giờ cũng có thể xem như đang hưởng tuần trăng mật.” Cô nghiêng đầu cười ngây thơ nhìn anh.
“Chẳng qua đi trên đường đến một nơi hoang dã để dã ngoại đã thỏa mãn?”
Đối với Dung Dĩ Ân mà nói, đi nơi nào, cô không cần biết, chỉ cần để ý người đi chung với cô có phải là anh hay không thôi.
“Ừ, rất thỏa mãn. Chỉ cần có anh, đi một quãng đường ngắn cũng vui.” Cô chân thành nói.
Sự quan tâm của cô làm anh cảm thấy vô cùng ấm áp, anh cảm thấy mình nên làm cho cô việc gì đó để bồi thường cho tuần trăng mật.
“Vậy em có muốn gì không? Đồ trang sức, túi xách, quần áo, hay xe, anh sẽ mua cho em.”
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Những thứ đó em đều không muốn, em chỉ muốn…”
“Chỉ muốn gì?”
Cô can đảm nói: “Có thể mỗi ngày đều ôm em trong vòng một phút được không?”
Ôm trong một phút! Bách Mộ Khắc mở to mắt. “Chỉ vậy thôi?”
“Ừ, chỉ vậy thôi, mặc kệ vui vẻ hay gây lộn, em hi vọng mỗi ngày anh có thể dành một phút để ôm em. Vui vẻ ôm chứng tỏ có người cùng chia sẻ niềm vui, khi gây lộn ôm thì đang nhắc nhở không nên tức quá lâu.” Đôi mắt to chớp chớp, “Có thể đồng ý với em không?”
Anh rất cảm động nhưng vẫn lạnh lùng quở trách, “Cô bé ngốc này, thiệt thòi lớn như vậy cũng nhận, lần sau nếu có cơ hội tốt ngàn năm mới có một thì nhất định phải lấy một vố thật lớn, biết không?”
“Em có lấy mà.” Một ngày một phút, tích lũy một đời sẽ rất kinh người. “Có thể không?”
Người đàn ông gật đầu, “Có thể.”
Dung Dĩ Ân vui vẻ giang hai tay, Bách Mộ Khắc không hề nghĩ ngợi, hơi khom người xuống ôm chặt lấy cô, cùng cô hưởng thụ một phút đồng hồ này.
Một phút đồng hồ sau, họ buông nhau ra, lẳng lặng đưa mắt nhìn nhau, khát vọng của họ tràn ra.
Cách đó không xa, truyền đến tiếng trò chuyện, hiển nhiên cũng có người giống họ đến đây ngắm cảnh đẹp, nhưng Bách Mộ Khắc mặc kệ tất cả, cởi áo vest ra, trùm đầu cô lại, tiếp theo là tiến lên bắt nạt người ta, cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại kia, triền miên và nhiệt tình hôn.






Áo vest che lại cảnh xuân, trừ anh ra, ai cũng không được nhìn.
Điểm này Bách Mộ Khắc tuyệt đối ích kỷ.
Ba ngày sau xuống bếp rửa tay nấu canh.
Mặc dù không đến mức không biết bật bếp gas hoặc món xào cũng không biết làm nhưng từ nhỏ anh đã áo đưa tận tay, cơm dâng tận miệng, không chỉ Dung Dĩ Ân mà ngay cả ông nội bà nội và mẹ anh đều không yên lòng, định trực tiếp phái một đầu bếp nữ có tài nấu nướng từ nhà lớn đến, ngoài giúp việc nhà ra còn truyền dạy mấy món sở trường cho Dung Dĩ Ân, dạ dày của Bách Mộ Khắc không cần phải lo, cũng để mọi người an tâm, coi như nhất cử lưỡng tiện.
"... Cho một chút bột vào, trực tiếp dùng tay lấy như vậy, bột sẽ đều." Dung Dĩ Ân cố gắng học hỏi, lấy một cục bột lớn đang định cán bột thì dì quản gia vội vàng ngăn lại.
Vương Mỹ Nguyệt đang ngửa đầu nhìn cách trang trí của đại sảnh, nghe thấy Dung Dĩ Ân gọi, vẻ mặt khó hiểu quay đầu lại, "Chậc chậc, phòng này rất mới, vị trí thuận lợi, chắc mắc tiền lắm?" Vẻ mặt hâm mộ.
"Mẹ, lên lầu trước đi. Thang máy ở đây."
Vương Mỹ Nguyệt đi theo Dung Dĩ Ân lên lầu, dọc đường đi không ngừng hỏi thăm giá phòng ở đây, Dung Dĩ Ân luôn cười nhạt nói không biết.
"Ai, Dĩ Ân, con cũng thật là, làm sao mới lấy chồng đã xa lạ với mẹ kế rồi?" Vương Mỹ Nguyệt bất mãn vì hỏi gì cô cũng không biết.
Ai, thật sự cô không biết mà, cô chưa từng hỏi Bách Mộ Khắc những chuyện này, cô là một cô gái truyền thống, chồng ở đâu cô sẽ ở đó, căn nhà có giá trị thì sao? Đây là nhà của Bách Mộ Khắc, chứ đâu phải của cô.
Mẹ kế nói xấu cũng không hẳn là xấu, chính là nịnh hót khiến người khác không đỡ được, ngày thường lại thích giảng đạo đức, cô