Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Kết Hôn Liệu Có Chết?

Không Kết Hôn Liệu Có Chết?

Tác giả: Chiêm Qua

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 134910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/910 lượt.

ngồi xuống.
Người con trai cố gắng nói thấp giọng: “Sao em phải kích động như vậy?”
“Em kích động sao? Sinh con trai thì ông bà nuôi, sinh con gái thì tự lo. Em chỉ là con lợn cái nhà anh chắc, cho dù sinh cho nhà anh bao nhiêu con cũng đều phải là con trai hết chắc?”
“Em không được nói như thế, ba mẹ nói đều trông con cho mình rồi. Bây giờ tìm đâu được ba mẹ chồng tốt như thế? Em còn ăn nói lỗ mãng như thế?”
Người thanh niên trầm ngâm một lát rồi mới nói: “Nhà ta làm gì xui xẻo đến mức ấy?”
Cô gái điên tiết đứng lên vỗ bàn: “Em sinh con gái anh lại nói là xui xẻo, anh nói kiểu gì đấy hả?”
Người thanh niên điên lên cũng đứng dậy: “Em là phụ nữ mà làm loạn cả chốn công cộng lên thế hả?”
Cô gái kia bị kích động, đẩy chàng trai một cái: “Không thể ở với anh được nữa. Đợi tôi sinh con xong con gái hay con trai đều lấy họ của tôi hết!”
Người thanh niên gầm lên: “Cô dám!”
Cô gái quay đầu đi, dáng vẻ không chịu khuất phục, “tôi mang bầu cố gắng nhịn không nôn, ăn uống cũng cẩn thận, khi bị bệnh cũng không dám uống thuốc. Vì mang bầu nên cũng không dám đi bơi, phải mặc mấy bộ quần áo thùng thình khó coi này. Lúc sinh con cố gắng nhịn đau, thậm chí phải đối diện với cả sự sống và cái chết. Nuôi con bằng sữa mẹ nên vóc dáng mới thế này, nhưng cũng có thể là lời ngụy biện cho việc sau này anh đi ngoại tình. Tôi cũng phải bắt đầu chăm sóc con, nửa đêm tỉnh dậy pha sữa, thức khuya dậy sớm. Vì con cái, thậm chí còn phải từ bỏ cả sự nghiệp, lúc ngửa tay xin tiền cũng phải nhìn sắc mặt của anh, anh ra ngoài hưởng thụ cuộc sống còn tôi phải ở nhà chăm con. Tôi phải hi sinh bao nhiêu điều như thế vì máu thịt con cái đều là của tôi, nhưng con lại lấy theo họ anh, tôi còn không nhận được sự tôn trọng của anh, anh dựa vào điều gì hả? Anh lấy tư cách nào để tranh luận với tôi? Anh hãy xem tôi dám hay không!”
Người thanh niên nổi điên lên, cũng thuận đà đẩy cô gái một cái, “chết tiệt!”
Cô gái đột nhiên ngã xuống sàn, kêu lên một tiếng thất thanh, cả căn phòng im phăng phắc.
Trên sàn bắt đầu có vết máu loang từ phía chân cô gái chảy xuống.
Mấy người phục vụ cuống cuồng lên vội đỡ ngay cô dậy.
Người thanh niên cũng cuống lên, vội vàng hỏi: “Em có sao không?”
Văn Văn giận tím mặt, định xông tới nhưng bị Đường Đường ngăn lại.
Bình Tử và Tiểu Mỹ lập tức rút điện thoại ra.
Tiểu Mỹ: “Anh gọi xe cứu thương đi, còn em gọi cảnh sát!”
Được một lát, tiếng còi xe cứu thương và cảnh sát đan xen nhau tới. Thật là một bầu không khí hỗn loạn.
Cô gái được khiêng lên cáng cho vào xe cứu thương. Còn phía sau chàng trai cũng bị áp tải vào xe cảnh sát.
Phía trước, xe cứu thương chạy như bay. Còn xe cảnh sát cũng gào rú lên, đi theo hai hướng khác nhau.
Văn Văn và Đường Đường đứng ở cổng của cửa hiệu, hai người còn lại đứng ngay phía sau.
Bình Tử nhẹ nhàng nói: “Mấy lời cô gái ấy nói rất có lý.”
Tiểu Mỹ lạnh lùng tiếp lời: “Nhưng không phải người đàn ông nào cũng nghĩ được như anh đâu.”
Đường Đường khoanh tay lại, nhìn có vẻ hơi rùng mình.
Văn Văn ôm ngang vai bạn: “Cậu sao không?”
Đường Đường lắc đầu, “cặp đôi này trước đây mình gặp mấy lần rồi. Khoảng năm năm trước mình gặp họ hẹn hò rất ngọt ngào ở đây, ba năm trước họ kết hôn chưa lâu lại gặp cãi nhau ở đây, sau đấy hình như anh ta có xin lỗi cô gái…”
Tiểu Mỹ vỗ nhẹ vào vai bạn, “dù sao cũng là chuyện của nhà người ta mà.”
Đường Đường gật đầu, “ừ, chẳng qua mình thấy ớn lạnh thôi.”
Dưới ánh hoàng hôn phản chiếu bóng dáng của bốn người xuống nền đường.
Họ quay lại quán ăn. Đường Đường và Văn Văn ngồi một bên, Bình Tử và Tiểu Mỹ ngồi hướng đối diện.
Tiểu Mỹ cầm tờ thực đơn gọi mấy món ăn, đưa cho người phục vụ rồi cười bảo: “Bình Tử hôm nay đã hào phóng thế chúng ta không thể tiết kiệm tiền cho anh ấy đâu nhé.”
Bình Tử vừa rót trà cho ba cô gái vừa bảo: “Hôm nay, là ngày anh lấy được tiền nhuận bút sách, muốn mời ba cô nương xinh đẹp đi ăn một bữa, cũng là để muốn cảm ơn mọi người đã quan tâm giúp đỡ anh trong những ngày qua.” Nói xong anh quay mặt sang nhìn Đường Đường.
Đường Đường xoay đầu nhìn sang một bên không nói gì.
Tiểu Mỹ: “Sau này anh phải chú ý tiết kiệm đấy. Mấy tập thơ của anh tụi em đang quyết toán thành sách, nếu anh muốn làm cho tinh xảo một chút thì cũng phải đầu tư không nhỏ đâu, vậy nên bình thường anh cũng cần chi tiêu cho tiết kiệm đấy.”
Văn Văn uống cạn cốc trà rồi lại tự rót cho mình một chén nữa, tiện tay đưa cho Bình Tử, vẻ mặt an ủi: “Anh yên tâm đi, thiết kế bên trong và trang trí hình ảnh minh họa đều do Đường Đường tự tay làm miễn phí cho anh, còn việc sắp chữ, in ấn đều là do một nhà in bọn em thường hợp tác làm ăn cùng, giá cả cũng hợp lý thôi. Dù sao mình lần này cũng chỉ xuất bản khoảng 2000 cuốn, nếu anh không muốn bán ra thị trường thì dùng mang đi tặng cũng được, anh cũng không phải lo đến việc tìm các kênh để bán. Trên trang cá nhân Weibo nên giới thiệu sách mới của mình cũng sẽ dễ nhận được sự chú ý.”
“Ôi, chính là anh ta!” Bình Tử nói nhỏ khi thấy một ngườ


XtGem Forum catalog