Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái
Tác giả: Lục Phong Tranh
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/883 lượt.
ư động chúng như vậy không? Cô chẳng qua chỉ là một người bạn giường mà thôi, không phải sao?
“Giờ cậu mới biết sao, mọi người đều bị cậu dọa điên rồi.” Không chỉ vì sự mất tích của cô ấy, mà còn vì tin tức cô ấy mang thai sinh non.
“Xin lỗi, tớ đã biết sai rồi.”
“Cậu biết chính mình không đúng là tốt rồi, dù sao quan trọng là cậu đã bình anh vô sự, nếu thật sự cậu muốn xin lỗi tớ thì cậu phải đi dạo phố cùng tớ, không được than mệt.” Dù sao cũng là bạn tốt, làm sao có thể thực sự giận cô ấy được, có thì cũng là xuất phát từ quan tâm.
“Tớ sẽ để cho cậu có cơ hội dạo phố mua đồ một phen, nhưng mà…….” Ôn Tưởng Huân bắt được thời cơ Y Vịnh Tình hoàn toàn thả lỏng cảnh giới, nhìn vào đôi mắt cô ấy, “Nhưng mà có chuyện cần cậu giúp đỡ, sau khi trở về cậu phải quên hoàn toàn chuyện gặp được tớ.”
“Tưởng Huân, cậu…….” Y Vịnh Tình ý chí kinh người muốn động nhưng chỉ tiếc Ôn Tưởng Huân đã nhanh chóng tranh thủ lúc cô thả lỏng người hạ lệnh chỉ thôi miên.
“Cậu lần tìm toàn bộ Đài Nam đều không tìm được tớ, cho nên lát nữa cậu có thể về Đài Bắc, sau khi đèn xanh bật, chỉ lệnh thôi miên chính thức khởi động.”
※ ※ ※
Ôn Tưởng Huân cầm một túi thức ăn nóng trở về nhà, chuẩn bị ăn tối cùng với cha mẹ thân yêu, hưởng thụ cuộc sống đơn thuần thích ý.
Thật ra cha mẹ trong lời cô nói không có một chút quan hệ nào với cô, sau khi rời khỏi Viêm gia, vì lo lắng sẽ bại lộ hành tung, cô không dám sử dụng tài khoản ngân hàng, cô dùng số tiền trên người thuê một gian phòng nhỏ, chủ căn phòng đó là một đôi vợ chồng già hiền lành, sau khi cô chuyển đến ở, nhận được sự yêu thương chăm sóc của họ, cô có lòng riêng hy vọng bọn họ sẽ trở thành cha mẹ của cô, bởi vậy cô đã thôi miên bọn họ.
Cô tự mình bịa đặt ra một thân phận, thôi miên đôi vợ chồng già không con, để bọn họ nghĩ rằng cô là con gái ruột của bọn họ, cùng lấy một cái cớ để lừa gạt hàng xóm.
Cô biết việc làm của mình là không đứng đắn, cho nên cô càng thêm phụng dưỡng đôi vợ chồng già, trong lòng luôn coi bọn họ là cha mẹ ruột mà hiếu thuận.
“Cha mẹ, con mua mỳ thịt bò mà cha mẹ thích ăn nhất, hai người mau lại đây ăn đi.” Trong phòng trống trải, không có tiếng trả lời khiến Ôn Tưởng Huân cảm thấy kỳ quái.
Cô đi tới phòng khách, không nhìn thấy bóng dáng hai người tuổi già chỉ có một bóng dáng quen thuộc ngồi trên sofa đưa lưng về phía cô.
Bóng lưng này cô cực kỳ quen thuộc, Ôn Tưởng Huân theo bản năng muốn trốn đi, nhưng Viêm Ngưỡng Tu ở trên sofa động tác còn nhanh hơn cô, không đến vài giây cô đã bị anh bắt lại giữ trên sofa.
“Muốn chạy?” Ôn Tưởng Huân bị đặt ở dưới, ngoại trừ kinh ngạc còn có không hiểu, rõ ràng Vịnh Tình đã bị cô thôi miên, tại sao anh còn có thể tìm đến cô? Càng ghê tởm hơn là lòng cô không nhịn được rung động khi nhìn thấy anh, cô kinh ngạc nhận ra mình nhớ anh sâu đậm thế nào.
“Cha mẹ em đâu?” Cô khoác lên mình lớp ngụy trang lạnh lùng, không muốn để anh phát hiện ra tâm tình của mình.
Vất vả lắm anh mới tìm được cô, vậy mà cô mở miệng ra lại quan tâm những người râu ria, “Bọn họ không phải cha mẹ của em.”
Lòng Ôn Tưởng Huân co rút lại, “Anh đến đây để tạt nước lạnh vào người em sao?”
Cô thừa nhận cô rất đáng thương, sự bất an mất đi yêu thương khiến cô chỉ có thể dùng cách thôi miên để có được thứ cô khát vọng, nhưng mà anh có nhất thiết phải dùng lời nói như vậy để làm vỡ mộng đẹp của cô không?
“Em không thừa nhận em còn nợ anh một lời giải thích sao?”
“Mục đích của anh chỉ như vậy?” Cô còn tưởng rằng anh có chút quan tâm cô? Xem ra cô lại quá ngây thơ rồi.
“Em to gan lớn mật dám thôi miên Vịnh Tình, khiến cô ấy quên chuyện tìm được em.” Anh thực sự rất cố gắng mới kiềm chế được xúc động muốn bóp chết cô.
Ngày đó nghe được tin tốt mà Vịnh Tình báo về, mọi người đều vui mừng quá đỗi, trong đó có cả anh. Ai ngờ Vịnh Tình trở về một mình, khi hỏi cô thì cô lại không có chút ấn tượng nào, còn nói cái gì mà tìm toàn bộ Đài Nam cũng không thấy Tưởng Huân, lại càng không nhớ chuyện đã gọi điện về cho mọi người.
Hỏi cái gì cô cũng đều không biết, không ấn tượng, không giống với giả ngu thì chỉ có một khả năng, đó là cái cô gái chết tiệt kia vì trốn tránh bọn họ mà thôi miên bạn tốt của mình.
Cũng may khi Vịnh Tình gọi điện về cho bọn họ cho nên phạm vi tìm kiếm được thu hẹp lại, muốn tìm được cô chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay với anh.
“Em rất xin lỗi Vịnh Tình nhưng em thật sự không muốn trở về.” Cô cũng là bất đắc dĩ mới có thể đưa ra hạ sách đó.
“Em cố ý mang thai?” Anh không thể không đoán rằng đây là chút thủ đoạn cô sử dụng vì muốn hấp dẫn sự chú ý của anh.
“Em không phải là người nhàm chán như vậy.” Nhìn xem anh nghĩ cô trở thành một người như thế nào? Cô lựa chọn rời đi đúng là chính xác.
“Chết tiệt, tốt nhất không cần phải anh hỏi một câu em đáp một câu!”
“Cho tới nay anh có từng nghĩ sẽ nghe em nói sao? Em đã từng có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng bây giờ em đã không còn gì để nói.” Thái độ cô cường ngạnh nghiêng mặt, Viêm Ngưỡng Tu cầm tay cô lực đạo