XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Làm Kẻ Bạc Tình

Không Làm Kẻ Bạc Tình

Tác giả: Lục Phong Tranh

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 134886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/886 lượt.

thì phải làm sao?” Cô cố ý châm chọc, đây là nỗi đau sâu nhất trong lòng cô, nhưng anh không hề nhìn thẳng vào nỗi đau của cô.
“Em dám?”
“Được một câu nói của anh, có cái gì mà em không dám?” Cô đã không còn quản xem anh coi cô là người như thế nào, cho dù anh thật sự cho rằng cô là nữ nhân chẳng ra gì cũng không quan trọng.
Viêm Ngưỡng Tu tức giận trừng mắt nhìn cô, hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén lửa giận của mình.
“Anh sẽ cho em thời gian bình tĩnh một chút, ba ngày sau, anh sẽ đến gặp em.” Anh buông cô ra, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Bây giờ bọn họ đều nổi nóng, nói chuyện cũng không bình tĩnh, không có khả năng bàn luận ra cái gì, anh có thể cho cô chút thời gian, nhưng nếu cô vẫn cố ý khiêu chiến sự nhẫn nại của anh thì anh không chắc mình sẽ làm ra cái gì đáp lại.
Ôn Tưởng Huân vội vàng ngăn hắn lại, “Ba em…. Đôi vợ chồng già kia đâu?”
“Vịnh Tình đưa bọn họ đến nhà hàng gần đó dùng cơm, một lát nữa cô ấy sẽ đưa bọn họ trở lại.”
Cô quan tâm người khác khiến Viêm Ngưỡng Tu có cảm giác không được, anh cứ nghĩ rằng cô ngăn anh lại vì thay đổi suy nghĩ.
Viêm Ngưỡng Tu trừng mắt nhìn cô gái trước mặt, đột nhiên anh rất tưởng niệm sự ôn nhu của cô khi ở trên giường, còn có tiếng rên rỉ tràn ra từ cái miệng nhỏ… Anh dùng một tay kéo cô vào trong lòng, không để ý sự giãy dụa của Ôn Tưởng Huân, hôn mạnh, bừa bãi loan chuyển trong miệng cô. Ôn Tưởng Huân vẫn quyến luyến mùi của anh, nhất thời mê loạn, chỉ có thể ngoan ngoãn nhận lấy sự bá đạo của anh.
“Anh muốn em.” Câu nói của Viêm Ngưỡng Tu dập tắt tất cả nhiệt tình của cô, cô dùng sức đẩy anh ra, quật cường quay người đi, ảo não sự thần phục của bản thân.
“Anh đi đi.” Anh chỉ muốn cô, mà không yêu cô, cô cần gì phải bị coi thường như thế.
Lửa giận và dục hỏa đều đang thiêu đốt lý trí của Viêm Ngưỡng Tu nhưng anh không muốn ép cô, anh nhìn sâu vào bóng lưng của cô, trước lúc đi không quên nhắc cô.
“Đừng quên, ba ngày, ba ngày sau anh muốn thấy em.”
※ ※ ※
Nhìn thấy kim phút trên đồng hồ chuyển động thêm vài vòng nữa là sẽ qua thời gian mà anh đặt ra cho cô, vậy mà anh vẫn không thấy bóng dáng cô đâu, thậm chí ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.
Trừng mắt ngồi trong phòng khách, Viêm Ngưỡng Tu không thể tin được Ôn Tưởng Huân lại dám coi mệnh lệnh của anh chỉ như gió thoảng bên tai.
Có phải là cô cố ý đảo loạn suy nghĩ của anh hay không, cho nên cô mới cố ý nói ra những lời kỳ quái? Bởi vì cô thương anh cho nên cũng muốn có được tình yêu của anh?
Giống như là anh muốn cô, cho nên cô không thể không muốn tình yêu của anh sao? Mẹ nó! Làm sao lại có thể phức tạp như vậy, từ lúc anh bắt đầu có trí nhớ đến nay không ai dạy anh thế nào là yêu này nọ. Trong cách giáo dục của Viêm gia chỉ có đoạt lấy như thế nào, thành công như thế nào? Nghiêm khắc mà nói thì anh chưa từng yêu bất cứ ai, anh không thể hiểu được cảm giác đó như thế nào.
Chết tiệt, Ôn Tưởng Huân lại giằng co với anh vì một cái mà anh không biết, mà chết tiệt, anh lại bị ảnh hưởng bởi cô, quanh quẩn trong đầu anh là hình ảnh cô khóc nói với anh hôm đó.
Cô không phải là người đầu tiên nói với anh nhưng lại là người đầu tiên khiến anh tâm phiền ý loạn như thế… Chết tiệt! Anh muốn đến gặp cô, mặc dù còn chưa rõ ràng nhưng anh chỉ muốn nhìn thấy cô.
Viêm Ngưỡng Tu cầm chìa khóa xe trên bàn, đưa ra một quyết định điên cuồng, anh quyết định nửa đêm lao từ Đài Bắc đến Đài Nam.
Vì sao? Không vì sao cả, anh chỉ muốn gặp cô. Dọc đường đi Viêm Ngưỡng Tu không quan tâm đến việc bị cảnh sát chụp ảnh, khả năng anh sẽ nhận được không dưới mười hóa đơn nộp phạt.
Lúc anh đứng trước cửa phòng của Ôn Tưởng Huân, anh mới ý thức được mình đã làm gì.
Nhưng nghĩ đến việc cô chỉ ở phía sau bức tường kia, lý trí của Viêm Ngưỡng Tu lại bị quăng ra sau đầu, anh thoải mái mở khóa cửa, nghênh ngang tiến vào trong nhà, sau đó đi tìm phòng của Ôn Tưởng Huân.
Dạo gần đây anh luôn làm hành động không tốt là mở khóa cửa nhà người khác, tất cả là do cô gái ngốc kia làm hại, nếu như việc này mà truyền ra ngoài thì mặt của Viêm Vương anh chỉ có thể ra ngoài quét rác, danh dự, anh minh lãnh khốc của anh cũng sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.
Vận khí của Viêm Ngưỡng Tu khá tốt, ngay phòng đầu tiên đã tìm được phòng cô, anh khóa trái cửa lại, nhìn chằm chằm thiên hạ đang cuộn mình ngủ trên giường.
Anh vì chuyện của cô mà không ngủ được, cô vậy mà lại ngủ ngon như thế? Huấn luyện phòng bị của cô vất đi chỗ nào rồi, sói lớn đến đầu giường mà cô còn chưa có ý thức nguy cơ sắp xảy ra.
Trong lúc mơ ngủ, Ôn Tưởng Huân mơ hồ phát hiện có người nhìn cô với ánh mắt nóng rực, cô đến bây giờ đều thiếu ngủ, chỉ khi đến nơi này cô mới có thể ngủ say. Ở đây hoàn cảnh an toàn mà yên tĩnh, cô cũng không cho rằng sẽ có tên đạo tặc ác ôn nào, ý thức đang mơ hồ khiến cô cho rằng đó chỉ là ảo giác của cô.
Viêm Ngưỡng Tu hơi ghen tị nhìn khuôn mặt yên tĩnh khi ngủ của cô, anh rón ra rón rén trèo lên giường, lẳng lặng nằm bên cạnh cô.
Ôn Tưởng Huân đang ngủ say đột nhiê