XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Muốn Cưới Trạch Nữ

Không Muốn Cưới Trạch Nữ

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1037 lượt.

rống lớn sao?"
"Anh khi nào thì nói chuyện điện thoại thủ thỉ thù thì? Trước kia anh nói chuyện điện thoại với bạn gái cũng không phải như vậy! Anh trúng tà à? ! " Hại anh nổi hết cả da gà.
"Em không hiểu đâu, Tâm Luân là tác giả, rất cần linh cảm, anh nói chuyện quá lớn tiếng, nói không chừng sẽ dọa linh cảm của cô ấy chạy mất." Linh cảm mua được thì tốt rồi, mỗi ngày anh sẽ mua rồi đem tới tặng cô.
Cô kẹt bản thảo hao tổn tinh thần, em trai lại chơi điện tử chơi vui đến mức chết đi được, có mẹ và chị ủng hộ, nó bây giờ cả ngày ngây thơ vô tư chơi điện tử, xem tạp chí game, âm thanh của trò chơi điện tử vang lên rầm rầm, cô đành phải đeo tai nghe, ngăn cách sự quấy nhiễu.
Đến gần tối, mẹ không có ở nhà, em trai la hét đói bụng, muốn cô nấu bữa tối.
"Em tự nấu không được sao? Chị phải làm việc." Cả một buổi chiều viết không đến 1000 chữ, câu chữ bay tới bay lui trong đầu cô, nhưng không có một câu nào đáng để viết xuống.
"Em cũng phải làm việc mà!" Trạm Kiến Vũ cây ngay không sợ chết đứng.
Lông mày của Trạm Tâm Luân giật giật. Không được, không thể mất bình tĩnh, em trai không phải đang chơi điện tử, là đang làm việc, cô phải tôn trọng.
Nhưng cô không có tâm trạng nấu cơm, rút tờ tiền đưa cho em trai.
"Em tự mua đi."
"Chị đi mua được không? Em hẹn bạn xong muốn ra khỏi nhóm, lập tức phải lên đường, bọn em phải đi làm một nhiệm vụ rất khó, có thể lấy được một đống vũ khí, bạn em có người dùng một nghìn đồng để mua đó! Chỉ cần em lấy được cây đao này, lập tức sẽ kiếm được một ngàn đồng. . . . . ."
"Em lấy được mấy bảo vật rồi?"
"Chưa được cái nào." Trạm Kiến Vũ ngượng ngùng nói: "Trước đây em phải đi làm, vừa mới bắt đầu chơi mấy ngày, hơn nữa máy tính của em quá cùi, hình ảnh mờ mờ ảo ảo, rất khó luyện tập, nhà hàng xóm chơi mạt chược lại ồn ào, liên tục quấy rầy em--"
"Được, chị đi mua, em muốn ăn gì?" Không còn sức nghe em trai than phiền, cô chỉ muốn nhanh chóng giải quyết bữa tối, nhanh chóng tiếp tục viết bản thảo.
Cô cưỡi xe đạp ra ngoài, trời nóng nực, gió thổi tới đều là hơi nóng oi bức khó chịu, không có gì hứng thú. Em trai muốn ăn mì, mua mì lạnh được rồi, gần phòng khám của Quản Mục Đông có tiệm mì khá ngon, cô từ từ chạy xe đến.
Không biết Quản Mục Đông đang làm gì? Chắc cũng đến giờ phải ăn tối rồi chứ? Cô chạy xe đến tiệm mì, mua hai phần mì lạnh đem về, lấy điện thoại di động ra cho quyền Quản Mục Đông.
"Hi, anh đang ở đâu?"
"Ách. . . . . . Dĩ nhiên đang ở phòng khám a."
"Vẫn đang bận à?" Cô không phát hiện giọng nói của anh hơi kỳ lạ, phòng khám của anh cách tiệm mì chỉ có hai con phố, cô có thể đến đó. Nếu xuất hiện ở đó, nhất định sẽ làm anh kinh ngạc và vui mừng, cùng anh ăn cơm.
Quyết định như vậy, cô khóa xe đạp lại, chậm rãi đi về phía phòng khám của anh.
"Cũng tạm, hôm nay khá rảnh rỗi. Em thì sao? Bản thảo thế nào rồi?"
"Cũng khá tốt." Kẹt bản thảo đã như tảng đá lớn nặng nề chất đầy trong ngực cô, anh vừa hỏi đến lại thêm một hòn đá. Cô không muốn nói đến bản thảo: "Có muốn cùng nhau ăn tối không? Em có thể nghỉ một chút."
"Ặc, anh rất muốn ăn tối với em, nhưng anh đang bận, có một con chó bị thương, mới vừa đưa tới phòng khám, anh phải mổ cho nó."
"Rất nghiêm trọng sao?" Cô bước không ngừng, phòng khám thú y xa xa đã hiện trong tầm mắt.
"Gãy chân sau, chủ của nó là một cặp vợ chồng, sau khi đưa nó đến, người vợ vẫn lo lắng khóc mãi."
"Ừ, khó tránh khỏi, chó yêu bị thương, đã rất khổ sở --" đèn xanh rồi, cô băng qua đường, đi đến bên ngoài phòng khám thú y, ngăn cách bởi cánh cửa thủy tinh trong suốt, nhìn thấy Quản Trình Hoằng đang chơi game trên máy tính, trong phóng khám không còn ai khác.
Đâu có con chó nào bị thương? Đâu có cặp vợ chồng nào khóc? Ngay cả bản thân anh cũng không có.
Trong đầu cô nháy mắt trống rỗng, hiện lên hình ảnh tương tự của nhiều năm trước -- ngày đó, cô bỗng nhiên nảy lòng tham muốn đến phòng nghiên cứu của bạn trai, trên đường đi gọi điện thoại cho anh, anh nói anh đang ở phòng nghiên cứu, cô đến nhưng không thấy bóng dáng của anh, tra hỏi, mới biết bạn trai thật ra đã qua lại với học muội sau lưng cô từ lâu rồi. . . . . .
"Đúng vậy, khóc đến mức thật thê thảm, chồng cô ấy cũng khóc."
Anh cũng lừa gạt cô. . . . . . Trạm Tâm Luân thấy lạnh cả người, ngực cô đau nhói, giọng nói lại vô cùng bình tĩnh: "Bọn họ vẫn đang khóc?" Nên vạch trần anh không? Anh sẽ phản ứng như thế nào?
"Đúng vậy, anh kêu em trai an ủi bọn họ, để anh chuyên tâm phẫu thuật cho nó, không nghiêm trọng như vậy, gãy xương cũng không phải là bệnh không thể chữa được." Giọng điệu của anh bất đắc dĩ, giống như thật sự có một con chó bị thương chờ anh chữa trị, thái độ cứ như bạn trai cũ của cô lừa dối cô khi đó cũng bình tĩnh như vậy, cô nghe vậy trái tim băng giá, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, cô thật sự tin anh.
"Bác sĩ Quản . . . . . Phòng khám của anh có chi nhánh khác sao?"
Anh cười: "Đâu có chứ? Phòng khám của anh không có lớn như vậy."
"Cho nên anh đang ở phòng khám mà mỗi lần em đ