XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Muốn Cưới Trạch Nữ

Không Muốn Cưới Trạch Nữ

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1054 lượt.

o cậu chảy máu cũng không nhiều, vẫn có thể kéo dài thêm vài giờ, cậu từ từ cân nhắc." Quản Mục Đông xoay người đi ra ngoài."Quyết định muốn lấy, nhớ cắn thêm vải."
Anh Quang đi theo ra ngoài, quay đầu lại bổ sung: "Để tránh cắn hoặc cắn đứt lưỡi."
"Đó là thứ yếu." Quản Mục Đông lạnh lùng nói: "Chỗ tôi còn có thú nuôi, đừng có khóc lóc kêu cha gọi mẹ đánh thức chúng nó. Cậu từ từ lấy, đừng chết ở phòng khám của tôi, hại chỗ này bị đồn thành ngôi nhà ma, tôi sẽ dẫn thêm người đến bắt đền cha cậu."
Hai người rời khỏi phòng khám, đèn đường chiếu thẳng lên bọn họ, muỗi bay lòng vòng.
"Lâu rồi không thấy cậu dữ tợn như vậy." Anh Quang nhả khói, chậm rãi nói: "Không ngờ tên tiểu tử này vô lễ với vị tiểu thư kia, khiến cậu tức giận như vậy."
"Dọa cậu ta một chút thôi. Đổi lại nếu có người vô lễ với chị dâu, anh có lẽ sẽ ác hơn cả em."
Xem ra vị tiểu thư kia đã lên chức bạn gái rồi. Anh Quang cười nhẹ: "Chúc mừng. Vừa rồi cậu ở cùng cô ấy?"
"Cô ấy vừa làm việc xong, em dẫn cô ấy ra ăn một chút gì đó, lại đưa cô ấy về nhà." Nhắc đến Trạm Tâm Luân, ánh mắt của anh bỗng trở nên dịu dàng.
"Lúc tôi gọi cho cậu, cô ấy không hỏi cái gì sao?"
"Có, em nói là thú cưng của một người chủ bị bệnh, cô ấy không hỏi nhiều. Nhưng em không muốn lừa dối cô ấy nữa." Cho dù cô tin anh, trong lòng anh vẫn cảm thấy tội lỗi, anh thề với chính mình, đây là lần cuối cùng anh nói dối với cô: "Thật có lỗi, sau này nếu mọi người bị thương, đừng đến tìm em nữa."
"Cuối cùng đã xuất hiện một người phụ nữ khiến cho cậu muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với bọn ta." Thật tò mò, vị tiểu thư này rốt cuộc có gì đặc biệt, khiến cậu ta đồng ý vạch rõ ranh giới với anh em?
"Không nghiêm trọng như vậy, mọi người vẫn là bạn bè. Anh cũng vậy, chị dâu vẫn luôn hi vọng anh sẽ không quan tâm đến mấy chuyện giang hồ nữa, chị ấy đã chờ mong nhiều năm như vậy, chừng nào thì anh mới chịu rút lui?"
"Không phải là anh không chịu, có vài anh em không có chỗ để đi, cuối cùng anh không thể bỏ mặc bọn họ, họ đồng ý rời đi thì anh đã đi lâu rồi. Nhớ năm đó, cậu vẫn là một tiểu quỷ vừa gầy vừa yếu--"
Bỗng nhiên cửa mở ra, một người anh em đi ra, sắc mặt nặng nề.
"Anh Quang, tiểu tử kia không dám lấy đạn ra, muốn đi bệnh viện."
"Em đi lấy xe. Giải quyết việc này sớm một chút, rồi về nhà ngủ." Quản Mục Đông đi về phía xe. Nếu không phải tên khốn này đột nhiên trúng đạn, có lẽ bây giờ anh vẫn đang ở trong cửa hàng với người nào đó, được thưởng thức bánh nướng nóng hổi thơm phức, cùng nhau nhớ lại bộ phim cũ, đó là lần ăn cơm khiến anh vui sướng nhất gần đây.
Không biết cô đã ngủ chưa? Có mơ thấy anh không?
----------------
Trạm Tâm Luân không hề nằm mơ. Cô ngủ rất ngon, ngoại trừ buổi sáng bị mèo yêu đánh thức, cô rời giường cho mèo ăn, rồi lại quay về giường, ngủ thẳng đến giữa trưa, điện thoại reo lên.
Cô mơ mơ màng màng chộp lấy điện thoại.". . . . . . Alo?"
"Alo? Tâm Luân? Em đang ngủ sao? Có làm phiền em không?"
Là biên tập! Cô lập tức dụi mắt, che miệng làm thanh cổ họng: "Không phải đâu. Nhận được bản thảo của em rồi sao?" Tối hôm qua cô viết xong, kiểm tra một lần, rồi lập tức gửi mail cho biên tập.
"Có, mới vừa xem xong, chị cảm thấy khá tốt, nhưng không phải lúc đầu chúng ta đã thảo luận về cảm giác ư, vẫn còn thiếu một chút nữa, chị cảm thấy hai nhân vật chính hiểu lầm nhau, tình cảm của Trương Lực có thể mạnh hơn một chút nữa. . . . . . Còn có những câu nói của nam chính. . . . . . phản ứng của nữ chính. . . . . ."
"Em thấy hay là viết lại một lần nữa là được." Nghe như vậy gần như phải sửa lại hết, sửa xong cả chuyện cũng đã thay đổi, không bằng bỏ hết làm lại.
"Thật vậy sao? Chị cũng đã suy nghĩ, thật ra thì tình huống này thật sự khá hay, nhưng chỗ phải sửa thật sự hơi nhiều. . . . . . xem thử em nghĩ như thế nào."
Cô quyết định muốn đổi. Dù không tình nguyện lắm, cô rất thích đoạn này, nhưng biên tập có suy nghĩ của biên tập, những lời chị ấy nói cô cũng đồng ý, nhưng cô cảm thấy cô không thể nào viết tốt hơn được nữa, nhưng phía sau vẫn còn hai chương, cái này mà viết không xong, không thể tiếp tục viết tiếp . . . . . . Haizz, thật là phiền mà.
Người trong nhà đều đã đi ra ngoài, cô làm cho mình một bữa ăn đơn giản, mới ngồi trước máy tính mở bản thảo ra, điện thoại lại đổ chuông.
"Buổi trưa vui vẻ. Đang bận sao?" Là Quản Mục Đông, giọng điệu nghe qua rất vui vẻ.
"Không có, em vừa mới thức dậy."
"Oh, ngủ lâu như vậy, tinh thần nhất định rất tốt. Tối hôm qua có mơ thấy anh không?"
"Không có." Cô mỉm cười, thiếu chút nữa quên mất mình đã có bạn trai rồi."Anh thì sao? Chú chó kia sao rồi?"
"Nó rất khỏe, sau khi được anh dạy dỗ đã ngoan hơn rồi."
"À? Tại sao phải dạy dỗ chó?" Không phải đi chữa bệnh cho chó sao?
"Đừng nói đến nó nữa, muốn ra ngoài ăn trưa không? Trưa nay anh có nhiều thời gian hơn, có thể đi chỗ nào đó xa một chút, em muốn ăn gì? Anh biết rất nhiều quán ăn, em muốn ăn món Trung hay món Tây hay món Thái đều được."
Anh vô cùng hào hứng, đáng tiếc, ph