Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.

Lập Đông đã bắt đầu mơ hồ, ông nhìn Ôn Hân rồi lại quay sang nhìn Lệ Minh Thần, “Chừng nào hai đứa cho ba ôm cháu đây?”
Lệ Minh Thần họ Lệ, sinh ra được đứa bé là con nhà họ Lệ, chẳng có nửa xu quan hệ với nhà họ Tả. Đều nói rượu vào lời ra, hôm nay Tả Lập Đông đúng là lời của rượu rồi.
Nghiêm Mỹ ngồi bên cạnh vỗ vai của ông, “Đã bảo anh đừng uống nhiều như thế rồi mà, ăn cơm đi ăn cơm đi.”
Thử nghĩ một bữa cơm rượu với một người thương nhân nhiều năm như vậy, lời nói của rượu đêm giao thừa, mấy phần thật mấy phần giả, đáp án dĩ nhiên là rõ ràng.
Thật ra tình huồng này, trước kia hình như mỗi năm đều có một lần, Tả Dữu đã sớm thấy nhưng không thể trách rồi, cô vẫn gắp thức ăn, thỉnh thoảng còn gắp cho Ôn Lĩnh vài món.
Cô vốn tưởng năm nay anh trai sẽ cười thoải mái, tiếp tục ăn uống... Tả Tuấn được sống tự tại không chịu gò bó thì mới là anh trai của cô, nhưng cô đã sai rồi...
Năm nay Tả Tuấn không hề im lặng, anh ta giơ cao cái ly trong tay, ngửa đầu uống sạch, đứng dậy nói: “Hương khói nhà họ Tả đời này đừng trông cậy vào con!”
Tả Lập Đông thiếu chút nữa là ném cái bát qua, nếu không có bọn Ôn Lĩnh ở đây, đoán chứng đã sớm nổi giận rồi. Không để ý đến con trai ngênh ngang rời đi, Tả Lập Đông giả bộ trấn tĩnh ăn xong rồi đi lên nhà.
Bữa cơm tất niên của một đại gia tộc, cho dù thức ăn có mỹ vị đến đâu, nhưng cuối cũng ăn vào cũng đều không ngon. Ngay cả bát đũa cũng không cần mình dọn dẹp, Ôn Hân nhàm chán quyết định lên tầng xem chương trình cuối năm, vừa chờ Lệ Minh Thần luôn.
Thiếu tá với anh trai bị hai nhóc kéo ra sân xem pháo hoa rồi, mặc dù nhà họ Tả “ăn không ngon” nhưng pháo hoa vẫn đẹp mắt, mới vừa lên tầng ba, ngoài cửa sổ vang lên âm thanh như hạt đậu nổ, Ôn Hân vốn định đứng bên cửa sổ xem, nhưng lại phát hiện bên đó đã có người, cô lập tức bỏ đi ý định này.
Cả nhà họ Tả đều có bản lĩnh này, giống như luôn biết trước suy nghĩ của đối phương vậy, khi Ôn Hân còn chưa quay đi thì đối phương đã bình thản nói với cô: “Em dâu, nếu muốn xem thì đến đây đi, pháo hoa trong nhà năm nay cũng không tệ lắm... Thuận tiện chúng ta nói chuyện một chút...”
Tả Tuấn đứng từ đằng xa nâng ly với cô, hơi thở nam tính vẫn mãnh liệt như cũ.
Ôn Hân cau mày, bây giờ cô không còn muốn xem pháo hoa nữa, cô biết Tả Tuấn muốn nói chuyện gì với cô, hoặc giả anh ta muốn nói thẳng chuyện cô vừa nghe lén được.
Ôn Hân đi tới không ngờ quả thật Tả Tuấn nói thẳng mọi chuyện một cách thoải mái.
“Chuyện em nghe được không sai, quả thật là có người tính toán thu mua Hằng Vũ, cho nên khi ở trên bàn ăn đừng bày ra nét mặt “anh là tên lừa đảo nữa”, chán lắm.”
Ôn Hân xem thường, lúc ăn cơm rõ ràng cô không nhìn anh ta, “Chung quy Hằng Vũ vẫn thuộc về nhà họ Tả, em tưởng rằng muốn thu mua là thu mua dễ vậy sao?” Nói thì nói như thế, nhưng Ôn Hân vẫn nhớ đến một câu nói của Vạn Cương... Thương trường vĩnh viễn không có người giỏi nhất, người giỏi nhất hôm nay có thể ngày mai sẽ trở thành miếng thịt cho người khác ăn sạch.
“Không có gì là không thể cả, nếu như đối phương là CMD thì sao lại không thể nào.” Tả Tuấn nhìn ra xa, nếu như thật sự Hằng Vũ bị thu mua mà Tiểu Lục có thể trở về, vậy anh ta chẳng còn gì để do dự cả.
Nghĩ đến tài liệu hôm nay Quý Uy báo cáo trong điện thoại, Tả Tuấn nắm chặt ly rượu trong tay hơn.
Giản Lục, Giám đốc điều hành CMD chi nhánh Trung Quốc. Mấy năm không gặp, Tiểu Lục của anh ta không còn là ngọn gió yếu trong quá khứ nữa, nhưng người bên cạnh cô không còn là Tả Tuấn anh nữa rồi...
Đối mặt với tình cảm từng rất chân thành, bây giờ mất đi, dù có kiên cường hơn nữa thì cũng chỉ là ngụy trang. Đối với Ôn Hân không biết chút nào về chuyện kia, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được một sự cảm xúc từ trên người anh ta... bi thương nồng đậm.






Anh là duy nhất.
Có một loại người trời sinh đã cho người bên cạnh cảm giác được hai chữ \'ngoại tộc\', phương thức sinh tồn khác nhau, giá trị quan cũng khác nhau, thậm chí ngay cả tất cả những biểu cảm trên khuôn mặt cũng khác với người bình thường. Mà cái tên Tả Tuấn từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng treo khuôn mặt với đôi mắt phượng mê đắm này chính là kiểu ngoại tộc trong mắt Ôn Hân.
Hôm nay lần đầu tiên, Ôn Hân phát hiện, ngoại tộc đã trở về thế giới loài người.
Ôn Hân sờ soạng khắp người nửa ngày, cuối cùng cũng lấy được từ dưới đáy túi áo một tờ khăn ăn đã nhăn nhúm, lại dùng tay miết phẳng đưa cho Tả Tuấn, "Lau đi....."
Mắt phượng của Tả ngựa đực nhìn xuống tay Ôn Hân, nhận lấy khăn ăn, cầm lấy cẩn thận quan sát nửa ngày, "Đây là kiểu chế giếu trong truyền thuyết không đủ vẫn còn giẫm lên hai chân sao?"
Đầu năm Ôn Hân nhất quyết ngủ thẳng tới gần giữa trưa mới sâu sắc nhỡ kỹ lần giáo huấn này.
Bảy ngày sau, dưới sự kiên trì của Ôn Hân, Noãn Noãn ôm con mèo Tiểu Tiền, còn lôi kéo cánh tay Mao Mao còn chưa kịp ăn xong cánh gà trong tay, vẻ mặt như cô vợ nhỏ ôm nỗi hận bị bỏ không muốn chui vào xe. Nằm sấp ở trên cửa kính xe, tiể