Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn
Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.
. Cho nên hôm nay khi Lệ Minh Thần gọi tới nói có thể sẽ dẫn em đến, chị thật sự là giật cả mình, còn tưởng là bị thương nặng lắm cơ.....” Chuẩn bị bông băng xong, Đinh Nhiên đi tới trước giường, “Hơi đau đấy, cố nhịn chút ha.”
Còn chưa phản ứng kịp Ôn Hân chỉ cảm thấy quai hàm nóng rát, cồn trong quân đội còn hơn cả hỏa lực của dân thường.
Mười phút sau, Đinh Nhiên ôm vai Ôn Hân đi từ bên trong ra, "Một lát nữa chị kê cho em ít thuốc, bôi một tuần là đỡ, nhưng vết thương trên mặt chưa kết vẩy, nhớ là đừng đụng vào nước!”
Lời nói của Đinh Nhiên làm mặt Ôn Hân nóng bừng hệt như bánh bao: một tuần không động vào nước = một tuần không rửa mặt = một tuần không thể tắm?
Lúc ngồi trong hành lang đợi Lệ Minh Thần đi lấy thuốc, trong đầu cô vẫn luẩn quẩn đẳng thức đó, tâm tình buồn bực.
Thiếu tá lấy thuốc xong, lại đi về hỏi Đinh Nhiên một số điểm cần chú ý, lúc này mới “vác” Ôn Hân lên xe việt dã, vẫn không nói một lời như cũ, vẻ mặt thối đó làm Ôn Hân cảm thấy không hiểu nổi.
"Lệ Minh Thần, đưa em tới công ty...." Thiếu tá đang lái xe ngay cả cơ hội đề nghị đầy đủ cũng không cho cô, trực tiếp lại xe đi.
Xe việt dã đương nhiên dừng ở cửa nhà họ Ôn, bị ánh mắt gần như bốc hỏa của thiếu tá dọa, Ôn Hân đành phải ngoan ngoãn lấy chìa khóa, ngoan ngoãn mở cửa, ngoan ngoãn vào phòng, may mà chìa khóa cô mang bên người, nếu không thì chẳng vào cửa được.
Xuyên qua vườn hoa nhỏ, Ôn Hân vừa mới bước vào phòng ngủ, sau đó liền bị bế bổng lên.
Trong lúc thất kinh, Ôn Hân đã bị ôm đến bên giường, đầu gần như dán vào ga giường, cảm giác đau rát nhanh chóng truyền đến từ mông, Lệ Minh Thần dùng chút sức đánh vào mông cô."Lệ, Lệ Minh Thần.... Tại sao anh đánh em! Thả em xuống! Xuống.... đau...." Bị quân nhân mạnh tay PI-APIA vỗ khoảng chừng năm, sáu cái, Ôn Hân đã không có khí thế để la, chỉ còn lại sức mà khóc ấm ức.
Lúc trước bị một dao, cuối cùng vẫn còn có"dư chấn".... lại bị thiếu tá chẳng biết tại sao dùng cách xử phạt về thân thể nên cô có lý do uất ức!
"Ôn Hân, em nhớ kỹ cho anh, về sau đừng có mà hết việc lao đầu ra làm anh hùng đi mạo hiểm, không phải mấy cái tát là có thể giải quyết được đâu, nếu em còn như thế để xem anh xử lý em thế nào! Nghe thấy chưa!” Ôn Hân cảm thấy oán giận vì mình bị đánh, Lệ Minh Thần cảm thấy mình cũng có đầy đủ lý do để tức giận.
Ôn Hân nằm ở trên đùi Lệ Minh Thần nức nở, bất luận thế nào cũng không trả lời anh, mà thiếu tá ra tay xong cũng phát hiện lúc mình chỉnh đốn đám lính phiền phức kia một đánh hai giáo huấn ba giáo dục, nhưng sau khi đến lượt cô thì hết thảy đều mất hết hiệu quả, Binh Vương cũng phải bó tay.
Sự kiên cường của Lệ Minh Thần duy trì ở trước mặt Ôn Hân nhiều nhất là nửa phút, đây là đánh giá sau đó của Lý Bá Ngôn về anh.
"Anh làm vậy không phải là vì lo lắng cho em sao? Đừng khóc...." Trừ đừng khóc ra, Lệ Minh Thần thiếu tế bào dịu dàng không nghĩ ra từ gì mới mẻ để an ủi cô gái nhỏ đang khóc thương tâm.
Hừ.... Ôn Hân ngẩng đầu lên hít mũi, rồi lại nằm xuống.
Lệ Minh Thần rất bất đắc dĩ: "Cô gái, em đã để anh giặt quân trang mới hai lần rồi đấy, cái quần này mặc dù không phải là vật tư quân sự, em cũng không tính hủy hoại của cải quân đội lần thứ ba chứ, nhưng.... Đây là anh hỏi mượn của chiến hữu đó...."
Hôm nay đến sư đoàn làm báo cáo, Lệ Minh Thần bèn xin nghỉ ra ngoài định tìm Ôn Hân, vừa hay một đồng đội ở sư đoàn cũng xin nghỉ phép vào hôm nay, thay thường phục đến nội thành làm việc, Lệ Minh Thần tiện thể chở anh ta một đoạn đường, cũng may mà trong lúc chở anh bạn kia tâm tình thiếu tá tốt, nên khi sắp lái xe đến Vạn Bác anh đã bấm điện thoại cho Thủy Quả, lúc được đồng nghiệp của cô ấy báo cho biết tình hình, Lệ Minh Thần cũng không biết đi đâu tìm đồ thay.
Một câu nói của Lệ Minh Thần quả nhiên làm tiếng khóc của Ôn Hân từ từ dừng lại, cô ngồi dậy, mu bàn tay lau trên mũi hai cái, hỏi Lệ Minh Thần: "Quần áo cũng là mượn à?"
"Ừ."
"Vậy gương mặt kia không phải cũng mượn đó chứ?" Ôn Hân lần đầu tiên phát hiện tính cách và bản chất nguyên thủy nhất của cô ở trước mặt Lệ Minh Thần, giơ mu bàn tay dính nước mắt nước mũi quan tâm dán lên trên mặt thiếu tá.
".... Nghịch ngợm." Thiếu tá lệ chậm chạp hồi lâu mới phản ứng kịp hành động đột nhiên thân mật này, từ từ loại bỏ sức quản chế trên cổ tay Ôn Hân, "Lau đi, chỉ cần em đồng ý sau này không làm loạn nữa, trên người anh sẽ để tùy em lau cũng được.”
Lệ Minh Thần nhẫn nhục chịu đựng, Ôn Hân cũng không thoải mái gì. Cô chép miệng hai cái, đưa tay cầm khăn giấy qua lau tay trước, lúc muốn lau mặt thì khăn giấy lại bị Lệ Minh Thần đoạt mất, "Chị dâu nói mặt sợ nhất là bị nhiễm trùng, ở đây chờ, không được lộn xộn!"
Mỗi lần anh nói chuyện nghiêm túc, Ôn Hân liền cảm thấy mình đang bị coi thành tên lính to đầu khó dạy bảo, dù vậy, cảm giác đó vẫn ấm áp.
Lệ Minh Thần ôm Ôn Hân lên, đặt cô lên giường cẩn thận như con nít, rồi lại chỉ tay vào cô, ý nghĩa hết sức rõ ràng: dám xoa mặt lung tung nữa, thì em hãy đợi bị trừng phạt đi.
Quân nhân tron