Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1772 lượt.
a cách truyền đến: “Hân Hân, có một chuyện, tôi.... muốn tìm cô giúp một tay....”
Chuyện buồn cười lớn nhất thế kỷ này, bác trai Ngụy phẫu thuật thất bại Đồng Lệ dẫn theo người chặn ở bệnh viện hùng hổ hăm dọa ba, vì muốn cô và Ngụy Dược chia tay, Đồng Lệ cố ý để cô nhìn thấy Ngụy Dược và Bạch Lộc ở bên nhau, lại đi cầu xin cô?
"Ngụy phu nhân, bà xác định bà không tìm lộn người đấy chứ?" Thời gian trôi qua đã được mấy năm rồi, Ôn Hân nói với người phụ nữ suýt nữa đã thành mẹ chồng của mình, không chút từ chối.
Cho tới nay, Ôn Hân đều cho rằng năm tháng cục kỳ ưu ái Đồng Lệ.
Lần đầu tiên gặp bà là một ngày nọ sau khi Ngụy Dược gặp tai nạn xe cộ, Ôn Hân học bài chuyên ngành xong cầm hộp cơm đến bệnh viện thăm anh trai, lúc đi qua trước phòng bệnh của Ngụy Dược, Ôn Hân đi rất chậm vừa hay đụng phải ánh mắt của người đàn ông chân bó thạch cao. Tròng mắt vừa đen vừa sáng đang nhìn cô, sắc mặt Ngụy Dược tái nhợt nhưng nở nụ cười ấm áp chỉ tay về phía cửa, anh nói gì đó, Ôn Hân không nghe thấy, nhưng đoán chừng chắc là: mẹ, đó là Ôn Hân, chính ba cô ấy đã cứu con.
Lúc ấy, người phụ nữ đứng trước giường Ngụy Dược quay đầu lại nhìn cô, từ ngữ duy nhất chợt hiện trong đầu Ôn Hân là....tinh xảo.
Cho đến sau này cùng Ngụy Dược mến nhau, yêu nhau, cô mới biết, người phụ nữ xinh đẹp ban đầu mình từng dùng tinh xảo để hình dung đã năm mươi hai tuổi rồi.
Năm tháng thúc giục làm người đẹp cũng già đi, thời gian bốn năm, không chỉ lấy đi một đoạn tình cảm với những năm tháng hồn nhiên, mà còn có thứ mà một người phụ nữ quý trọng nhất.... dung nhan.
Trẻ con bày tỏ sự quan tâm là trực tiếp nhất, cũng là không biết khống chế nhất, vì vậy lời của Ôn Noãn Ôn Hân nghe rõ hết. Người trong phòng đương nhiên cũng nghe rõ. Ôn Hân còn chưa kịp đưa tay ra chặn lại cái miệng nhỏ nói liến thoắng của Ôn Noãn bé nhỏ, thì Lệ Minh Thần đã nghe được và đi ra, một bàn tay chìa ra cầm lấy tất cả đồ đạc được xách trong hai tay cô, một tay khác thì trực tiếp xách cô vào phòng, Ôn Hân cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình của Lệ Minh Thần, giống như đang nói: làm cũng đã làm rồi, có cái gì mà phải giấu diếm chứ!
Lòng Ôn Hân đang chảy máu: đúng, không có gì phải giấu diếm, nhưng vấn đề là, độ dày của da mặt cô, đâu thể bì kịp bằng một phần vạn như ngài thiếu tá Lệ cơ chứ!
Trong gia đình mồ côi cả cha lẫn mẹ, người làm anh cả như Ôn Lĩnh xem như là một phụ huynh sáng suốt, lúc Ôn Hân bị thiếu tá dẫn vào cửa, anh chỉ nhìn em gái rồi nói một câu: hôn lễ đợi tới khi anh khỏe rồi bàn sau.
Rắn chuột một ổ, cấu kết với nhau làm việc xấu, vẽ đường cho hươu chạy.... Tất cả những nghĩa xấu Ôn Hân có thể nghĩ được giống như một dây chuyền sản xuất hiện ra một lượt trong đầu cô, cô thật sự không muốn dùng những từ này trên người anh và anh trai, nhưng chuyện hai người làm khiến cô không thể không nghĩ như vậy.
Trong mắt Ôn Hân, tình yêu và hôn nhân không hoàn toàn là một vật ngang giá, hai người yêu nhau có thích hợp để kết hôn hay không, cần phải có thời gian xem xét. Đối mặt với từ “hôn nhân” đột nhiên bị đặt lên mặt bàn này, Ôn Hân rất bối rối mê mang.
Cũng may một cú điện thoại đã tạm thời giải cứu cô ra từ trong hoàn cảnh lúng túng, dãy số trên điện thoại gọi đến chứng tỏ là của người quen, Ôn Hân đang bị ánh mắt đan xen hỏa lực của anh trai và Lệ Minh Thần nhìn chằm chằm không thể né tránh vội vàng đặt hộp cơm đã sắp xếp được một nửa xuống, ôm điện thoại chạy ra khỏi phòng. Lệ Minh Thần nhìn chằm chằm dáng chạy giống như con khỉ bị đạp trúng đuôi của cô, lông mày từ ngang chuyển thành dựng thẳng: kết hôn là thời điểm nghiêm túc lại hạnh phúc như vậy, tại sao đến phiên cô ấy, thì lại liều mạng trốn tránh giống như chặt trúng đầu cô ấy thế nhỉ?
Cách mạng chưa thành công, huấn luyện còn cần phải tăng cường. Lệ Minh Thần tiếp nhận tàn cục cầm bát lên, trong lòng vừa nghĩ sẵn trong đầu bước huấn luyện kế tiếp.
Kế hoạch luôn luôn biến hóa nhanh không theo kịp, kế hoạch gần như chu đáo của thiếu tá Lệ sắp đến giờ thi hành, lại phát hiện mục tiêu dự tính thi hành không thấy đâu.
Kỳ nước lên tháng mười sắp đến, mấy con sông lớn nhỏ trong thành phố C cũng bắt đầu bước vào trạng thái chống lũ. Ở thành phố C dân cư ít, sông thì nhiều, trước khi xuất hiện chuyện lũ định kỳ, quân giải phóng, bộ đội chính quy chẳng hề xuất hiện trong TV đang tiến hành công tác phòng chống trên bờ đê, những nhân viên này thông thường đều là những nhân viên công tác từ các cơ quan điều đi, thí dụ như công nhân viên của doanh nghiệp nhà nước, lại tỷ như dân cảnh ở đồn công an.
Khi Lưu Đông đang nói rõ tình hình với Ôn Hân, Ôn Hân có thể nghe rõ được tiếng khóc cùng oán giận của Quý Mai....đồn công an nhiều người như vậy, thiếu một người tích cực như anh cũng chẳng sao, chẳng lẽ anh không biết bụng bà xã của anh đã bảy tháng rồi, thời điểm nguy hiểm nhất, BLABLA....
Ôn Hân vốn đang phiền lòng về chuyện Lệ Minh Thần làm bị Quý Mai khóc như vậy, đầu càng đau hơn,