Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.
hai người đều làm cô bất đắc dĩ thế không biết. Ôn Hân cầm ví tiền ra cửa đeo giày chỉ chỉ vào Quý Mai ở sau lưng đang đỏ mắt chờ mong cô.
Bên trong chung cư không bố trí quầy hàng, cho nên mấy sạp hoa quả đều tập trung ở hai bên đường gần cổng chung cư. Ôn Hân cầm điện thoại và ví tiền vừa mới xuống lầu, điện thoại liền vang lên, lần này là một dãy số xa lạ.
Bình thường điện thoại quấy rầy gọi tới không hiểu sao Ôn Hân đều nhìn một lát, thấy đối phương có xu hướng không tắt máy, lúc này cô mới nhận điện thoại, “Chị dâu....” Vừa bắt đầu, đúng là tiếng nức nở của Tả Dữu, “Chị dâu, cứu em!”
Tả tiểu thư nghĩa khí từ trước tới nay luôn khinh người mà khóc lên không khác gì bé gái làm nũng.
Trong lòng Ôn Hân lộp bộp một cái, lần trước không phải Lệ Minh Thần nói cô ấy rất tốt sao? Tại sao lại còn gọi cứu mạng đây? “Dữu Tử, em cứ từ từ nói, chuyện gì nào?” Ôn Hân bảo cô ấy từ từ nói, bước chân của cô cũng chậm lại.
"Anh em, anh em anh ấy...."
Lệ Minh Thần lại làm chuyện tốt gì rồi!
"Tả Tuấn anh ấy cấm em tới Vạn Bác làm việc!" Thì ra người anh trai này không phải người anh kia, Ôn Hân lại bắt đầu tiếp tục đi về phía trước, "Anh ta làm vậy là lo lắng cho em...lần đó em rất nguy hiểm...." Ôn Hân đổi tay cầm điện thoại.
"Anh ấy không phải vì tốt cho em! Anh ấy chính là không nhìn nổi em thôi! Người làm nói mẹ em về rồi, mà em vẫn không thấy, cũng không có ai tới cứu...." Chữ em bị tiếng bước chân liên tiếp trong hành lang ngoài phòng Tả Dữu dọa nên đành nuốt xuống, Tả Dữu áp chế âm thanh xuống mức thấp nhất, nhỏ giọng nói: “Chị dâu, em nói với chị nè, chị hãy chết tâm mà đi theo anh em đi, cái tên Ngụy Dược kia có bệnh, ngày đó anh ta lại ngất…. Anh làm gì vậy, Tả Tuấn thối!”
Âm thanh tút tút truyền đến, cúp điện thoại.
Ôn Hân nhìn chằm chằm màn hình trống rỗng, trong đầu lặp đi lặp lại lời của Tả Dữu: Ngụy Dược có bệnh ....
Làm sao có thể, trừ lần ngoại thương ở tai nạn xe cộ lần đó ra, cơ thể Ngụy Dược cực kỳ tốt, trước kia sức khỏe tốt anh còn dẫn mình đi luyện súng, bắn bia, nhảy Bungee, đi lặn, làm sao có thể bị bệnh....
Ôn Hân vuốt ngực, trấn an trái tim đang đập thình thịch xuống.
Đã đi tới trước cửa siêu thị nhà mình, cách quầy hoa quả khoảng hai trăm mét, Ôn Hân bị cú điện thoại của Tả Dữu làm cho tâm thần không yên, lộn trở lại đường cũ.
Tin cậy
Có lúc, đối đãi với phụ nữ có thai không thể quá mức nghiêm túc, bởi vì thứ cảm xúc này đối với các phụ nữ đang mang thai mà nói, giống như mặt của em bé ngày tháng ba, nói đổi liền đổi ngay.
Lần nữa đứng ở trước cửa nhà Quý Mai, Ôn Hân mới hồi hồn phản ứng kịp là hai tay mình trống trơn, hít sâu mấy hơi, Ôn Hân đẩy cửa vào nhà, "Quý Mai, dưa hấu...."
Cô vốn tưởng rằng Quý Mai sẽ đại náo một trận giống như Lưu Đông thường nói với cô, nhưng lại nhìn thấy người nằm ngửa trên ghế sa lon, khóe miệng vẫn còn dính vỏ hạt dưa đang ngủ ngon lành, loại tình huống đại náo này hiển nhiên là không thể được rồi.
Vỗ nhẹ để Quý Mai tỉnh, thúc giục cô ấy đi rửa mặt, sau khi thu xếp xong tất cả, Ôn Hân liếc nhìn Quý Mai còn có Noãn Noãn chia ra ngủ ở phòng ngủ và phòng khách, trong lòng không nói ra được là cảm giác gì.
Không thể không nói, cú điện thoại của Dữu Tử vẫn có ảnh hưởng tới cô.
Trong nhận thức của Lệ Minh Thần anh, một khi đã khóa mục tiêu, thì ắt phải dùng hành động hiệu quả nhất để đánh chiếm trong thời gian ngắn nhất, bằng không không biết có bao nhiêu kẻ địch tiềm ẩn đang chờ cơ hội dòm ngó ngấp nghé.
Sự lo lắng của thiếu tá Lệ tuyệt đối không thừa, bởi vì anh ôm Ôn Noãn, kéo Ôn Hân vừa mới đi đến lầu dưới, một “kẻ địch” đã xuất hiện rồi.
Lệ Minh Thần không biết Đồng Lệ, nhưng bản năng quân nhân của anh làm anh cảm nhận được sự thay đổi của Ôn Hân sau khi nhìn thấy người kia.
"Em quen à?" Lúc hỏi Ôn Hân, Lệ Minh Thần gần như nghiêng cả về một bên, chắn hơn nửa người của Ôn Hân.
"Ôn Hân, thật sự cầu xin cô, cô nói chuyện với tôi một lát được không?" Cả đêm chưa chợp mắt, xem ra không chỉ mình cô, thái độ của Đồng Lệ gần như là van xin. Cho dù như thế, Ôn Hân cũng không mở miệng, thiếu tá thì giống như thành trì kéo dài giữa hai người, vẫn không nhúc nhích.
"Lệ Minh Thần, anh đưa Noãn Noãn tới trường trước đi."
"Ừ." Lệ Minh Thần nhỏ giọng ừ một cái, ôm Noãn Noãn lên xe, trước khi nổ máy ngoài liếc mắt một cái trong kính chiếu hậu ra, Lệ Minh Thần chưa từng có động tác lùi lại.
"Ngụy phu nhân, cần nói gì thì hãy nói tại đây đi, lát nữa tôi còn phải đi làm, bà có tối đa mười phút….”
Khi Lệ Minh Thần vòng lại hiện trường thì đã là 11 phút sau, từ chung cư tới trường học, một mình anh lái xe cả đi lẫn về không đến tám phút, nhưng đang chở Ôn Noãn, thiếu tá không dám đi quá nhanh, cho dù như vậy, Ôn Noãn lúc trước còn yên tĩnh như chú mèo nhỏ, khi ngồi lên xe lại hoàn hoàn quên mất sự nghiêm trọng lúc Đồng Lệ xuất hiện, hai tay vươn thẳng ra ngoài cửa sổ, trong miệng kêu gào chính là: “Dượng út, dượng út,