Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.
i thế thì đứng bật dây như chim sợ cành cong, cô chặn ngay trước cửa, nhìn Đoàn Chi Dực và Vệ Lam: “Đoàn Chi Dực, anh đừng làm vậy, như thế sẽ hại chết em đó.”
Mày Đoàn Chi Dực dựng ngược lên, quát cô ta: “Vậy khi em nói nhăng nói cuội với bọn phóng viên, em có nghĩ là sẽ hại chết anh không?”
Có lẽ là Trần Vũ Yên hoảng sợ trước cơn giận dữ của anh nên quay sang bắt lấy tay Vệ Lam, nghẹn ngào nói: “Vệ Lam, cô khuyên anh ấy giùm tôi với, bảo anh ấy đừng nói sự thật với phóng viên, xin cô đó.”
Vệ Lam nhìn cô ta, sau đó quay đầu đi, lặng lẽ rút tay ra, im lặng không nói, chỉ nhìn Đoàn Chi Dực.
Trần Vũ Yên thấy cô không nói gì thì bước tới một bước, cắn răng rồi quỳ phịch xuống trước mặt hai người: “Nếu không phải cùng đường thì em cũng sẽ không làm thế này. Sau khi scandal ấy được tung ra, toàn bộ các tiết mục của em đều bị đài truyền hình cắt bỏ, sau lưng em còn rất nhiều người rình rập chờ thế chỗ. Nếu em mất đi cơ hội này thì sẽ mất hết tất cả. Em xuất thân nghèo khó, cả nhà chỉ dựa vào mình em chu cấp, khó khăn lắm mới lên được vị trí này, em không thể bị scandal này đánh bại được.”
“Em cần tiền thì anh có thể cho em mà.” Đoàn Chi Dực vẫn còn đùng đùng tức giận.
“Chỉ có tiền thôi thì có ích gì, thứ em cần là địa vị và danh tiếng. Từ nhỏ các anh đã có gia cảnh vẻ vang, đương nhiên không biết cảm giác bị người ta khinh miệt, bị người ta thờ ơ là thế nào. Em không muốn phải sống những ngày tháng như thế nữa. Chi Dực, em kéo anh vào cuộc cũng chỉ vì muốn nhờ anh để thoát khỏi scadal, muốn cứu vãn hình tượng chứ tuyệt đối không có ý gì khác. Em cũng thật lòng mong anh và Vệ Lam được hạnh phúc. Lúc trước anh đã giúp em quá nhiều, cho nên em mới muốn tìm mọi cách để báo đáp anh, nhưng không ngờ lại rước họa vào người, còn liên lụy đến anh. Nhưng chuyện đã đến nước này, em thật sự không còn cách nào khác cả. Anh chỉ cần diễn kịch với em một chút là được, đợi sóng gió qua đi thì mọi chuyện sẽ kết thúc.”
“Em thích diễn thì tự đi mà diễn, anh không hùa theo em được.” Đoàn Chi Dực đanh mặt lại, từ chối một cách thẳng thừng.
Trần Vũ Yên rơi nước mắt như mưa, níu áo Vệ Lam tiếp tục nói: “Vệ Lam, tôi cầu xin cô, cô khuyên Chi Dực giúp tôi. Cô và anh ấy còn nhiều thời gian, còn dài lâu cả đời, còn tôi chỉ muốn anh ấy tạm thời diễn kịch một chút thôi là có thể cứu được cả đời tôi.”
Một người dẫn chương trình vốn cao cao tại thượng như thế, bây giờ lại hèn mọn quỳ cầu xin, dù tim Vệ Lam có làm bằng đá, có ghét những việc cô ấy làm thế nào đi nữa thì cũng không khỏi động lòng.
Trần Vũ Yên rất ích kỷ, nhưng để bảo vệ mình, làm ra chuyện này cũng không có gì là quá đáng. Huống chi cô ấy không nói sai, cô và Đoàn Chi Dực còn có cả đời, không nhất định phải gấp gáp. Phía mẹ cô tạm thời không có cách nào giải thích, nhưng về lâu về dài, bà sẽ biết được sự thật, sẽ biết Đoàn Chi Dực là người đáng tin cậy.
Nghĩ thế, Vệ Lam cúi người xuống nâng Trần Vũ Yên dậy, rồi kéo áo người đang nhăn nhó bên cạnh, nói nhỏ nhẹ: “Đoàn Chi Dực, anh bình tĩnh trước đi đã. Trần Vũ Yên nói đúng, chúng ta còn nhiều thời gian, bây giờ mà anh ra ngoài nói hết sự thật thì cuộc đời cô ấy coi như xong. Em biết anh và cô ấy là bạn bè mà.” Ngừng một lát, cô lại nói tiếp: “Hơn nữa em cũng không muốn đối mặt với nhiều phóng viên như vậy, phiền phức lắm.”
Đoàn Chi Dực nhăn mày, quay đầu sang nhìn cô.
Vệ Lam mím môi: “Về phía mẹ em thì anh không cần lo lắng quá, bà khẩu xà tâm phật ấy mà, em xoa dịu bà một chút, lâu ngày thì thái độ của bà sẽ tốt hơn thôi.”
Nghe cô nói vậy, Đoàn Chi Dực lẳng lặng nhìn cô, một lát sau mặt mới dần dịu lại.
Trần Vũ Yên thấy thế mới lau nước mắt: “Chi Dực, anh và Vệ Lam nói chuyện đi, em đi xuống trước.”
Đợi Trần Vũ Yên đi rồi, Đoàn Chi Dực nắm chặt tay Vệ Lam nhìn thẳng vào cô: “Thật sự không có vấn đề gì sao? Chúng ta cũng không cần phải quan tâm đến Trần Vũ Yên, cô ấy gieo gió gặt bão thôi.”
Vệ Lam mỉm cười: “Em cứ tưởng anh và cô ấy là bạn chứ, hơn nữa cô ấy cũng chỉ muốn bảo vệ mình thôi.”
“Bạn bè mà không thèm thương lượng với anh đã nói nhăng nói cuội trước mặt phóng viên à? Cô ấy tự bảo vệ cái gì? Chẳng phải là mất việc sao? Chuyện này ít nhiều cũng liên quan tới anh, cùng lắm thì anh cho cô ấy một khoảng tiền, khiến cô ấy ăn sung mặc sướng cả đời, rồi cút thật xa cho anh.”
Vệ Lam nhíu mày, hơi bất mãn mà đẩy anh ra: “Anh đừng thế, ai cũng có nỗi khổ mà, Trần Vũ Yên làm thế không chỉ vì tiền đâu.”
Đoàn Chi Dực nhìn cô rồi im lặng giây lát. Anh kéo cô ngồi xuống sô pha, rồi thở dài một cái thật nặng nề, hơi thở mang theo vẻ chán chường.
Anh ôm cô thật chặt: “Anh thật sự không muốn xảy ra chuyện thế này. Trước giờ anh đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với em, mẹ em vốn không thích anh. Anh còn nhớ năm đó bà ấy đến tìm anh, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ oán hận và khinh khi, cái bạt tai ấy đánh mạnh giống như anh là kẻ tội ác tày trời vậy.”
Vệ Lam cả kinh, vội ngẩng đầu lên: “Năm ấy mẹ em đánh anh sao?”
Hỏi xong, cô nghĩ lại thì thấy cũng phải. Với tính cách của mẹ cô, t