Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.

người ôm lấy pháo hoa trên đất, thản nhiên nói: “Cậu dẫn đường đi.”
Vệ lam thấy cậu cầm thùng pháo hoa khá nặng, bèn thử lấy lòng cậu: “Tôi cầm giúp cậu.”
Vậy mà, Đoàn Chi Dực lại liếc cô: “Dẫn đường đi.”
Sân thể dục bỏ hoang không xa, hai người đi khoảng hơn mười phút liền tới nơi.
Đoàn Chi Dực đặt pháo hoa xuống, nhìn xung quanh, ra vẻ hài lòng. Cậu lại nhìn đồng hồ, sai Vệ Lam bày pháo hoa ra xong, đợi đến thời khắc năm mới, Đoàn Chi Dực châm kíp nổ, nhanh chóng kéo Vệ Lam lui lại mấy bước.
Mười, chín, tám, bảy…
Thành phố trong đêm, lần lượt sáng rực lên. Trên bầu trời đêm đen kịt, phút chốc như ngàn cây hoa lê nở rộ.
Trong tiếng nổ đùng đoàng, khiến Vệ Lam vừa hưng phấn vừa kích động.
Mà bầu trời đêm cách rất gần cô, chỉ bắn lên một đám pháo hoa màu xanh lam, thứ màu sắc rực rỡ duy nhất ấy, cho tới bây giờ Vệ Lam chưa từng thấy qua, giữa đám pháo hoa đỏ đỏ tím tím khác của thành phố, có vẻ càng đặc biệt hơn.
Một cô gái suy nghĩ đơn thuần vô tâm, luôn dễ dàng bị hấp dẫn bởi cảnh vật trước mắt, mà quên đi một số sự thật nghiêm trọng. Chẳng hạn như đám pháo hoa này là Đoàn Chi Dực bắn, đứng bên cạnh cô là Đoàn Chi Dực, một người khiến cô rất muốn liều mạng.
Vệ Lam há miệng, thán phục hồi lâu, cho đến khi cả bầu trời dần dần tối lại, cô mới từ trong đám pháo hoa trở về hiện thực.
Cô lấy điện thoại ra nhìn, đã qua hai mươi phút. Cô lại nhìn lên bầu trời, vẻ mặt Đoàn Chi Dực trầm tĩnh, không nhìn ra vẻ cậu muốn về, liền khẽ nói: “Đoàn Chi Dực, pháo hoa cũng bắn xong rồi, tôi muốn về nhà, nếu không ông bà nội sẽ lo lắng.”
Đoàn Chi Dực lấy lại tinh thần từ tiếng tim loạn nhịp, chợt khôi phục lại vẻ lạnh lùng, gật đầu: “Cậu về nhà đi.”
Vệ Lam nhận được khoan hồng, nhanh chóng chạy đi, nhưng chạy vài bước, lại phát hiện Đoàn Chi Dực ở phía sau không nhúc nhích. Cô dừng chân, quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy cách mấy đó mấy thước, cậu đứng tại chỗ không nhúc nhích, nhưng lại quay mặt về hướng cô, như là đang suy nghĩ.
“Sao cậu lại không đi?” Vệ Lam sợ cậu có chỗ nào mất hứng, khẽ hỏi.
“Cậu đi đi. Tôi đứng thêm lát nữa.” Giọng điệu Đoàn Chi Dực hiếm khi ôn hòa, không trả lời cô một cách bực bội chán ghét như ngày thường.
Đợi Vệ Lam xoay người định đi, cậu bỗng nhiên lên tiếng: “Ngày mai cậu đừng đi đâu hết, theo tôi đến một nơi.”
Giọng nói lại ấm áp đên bất ngờ.
Không muốn đi. Vệ Lam đương nhiên không chút nào để ý đến sự ấm áp đó, cô suýt bật khóc, vất vả lắm mới có thời gian yên ổn, sao lại tới nữa rồi.
Nhưng cô không dám biểu hiện ra mặt, kể từ đêm đó, Vệ Lam vì bảo vệ sự trong trắng của chính mình, hoàn toàn ép mình ngoài mặt phải răm rắp nghe theo Đoàn Chi Dực. Nhưng dù sao cũng hơi tò mò, theo bản năng liền hỏi: “Đi đâu vậy?”
Giọng nói của Đoàn Chi Dực khôi phục lạnh lùng: “Đi thì biết, hỏi nhiều như vậy làm gì. Còn không về đi!”
Vệ Lam trong đêm tối, lặng lẽ mắng chửi vài câu, phớt lờ cậu rồi cười ha ha, lúc này thật sự chạy đi như con thỏ.






Mẹ của Đoàn Chi Dực
Buổi sáng ngày hôm sau, Vệ Lam vẫn còn nằm ở trên giường ngủ ngon lành, thì điện thoại di động ở đầu giường đổ chuông. Cô mò lấy cái điện thoại, cũng không nhìn xem ai gọi đến, đã bấm nút nghe luôn, mơ màng than thở: “Ai đó?”
“Mười phút, ra đây.” Giọng nói lạnh lùng của Đoàn Chi Dực truyền đến.
Vệ Lam giật mình một cái, đầu óc tỉnh táo chợt nhớ đến chuyện tối hôm qua, những lời Đoàn Chi Dực nói, vội vàng nhảy xuống dưới, chọn đại quần áo để mặc, rồi đi rửa mặt, sau đó cầm vài cái bánh trong tủ đồ ăn bỏ vào miệng, rồi vào phòng ông bà nội nói một tiếng, cuối cùng vội vàng chạy ra ngoài.
Cũng may hôm nay là sáng mồng một, trải qua một đêm nhộn nhiệt tưng bừng, bây giờ cả thành phố đều chìm vào giấc ngủ. Vệ Lam nhìn xung quanh, chắc chắn không có ai theo sau, mới lén lút ngồi vào chiếc xe đang đậu ở đầu hẻm, rồi đóng cửa xe nhanh như chóp.
Hai người đi vào cửa chính của viện dưỡng lão, một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng dài ra đón, nở nụ cười hòa nhã với Đoàn Chi Dực: “Dực à, con đến rồi à.” Nói xong, thì nhìn Vệ Lam đang đứng ở sau cậu, vẻ mặt có hơi ngạc nhiên.
Đoàn Chi Dực gật đầu, phớt lờ vẻ mặt của ông, bình thản hỏi: “Bác sĩ Trần, mấy ngày nay mẹ cháu sao rồi?”
Bác sĩ Trần mỉm cười: “Trạng thái của mẹ cháu dạo gần đây rất tốt, rất ổn định, hôm nay cháu có thể vào thăm bà ấy, nói không chừng cháu có thể nói chuyện với bà ấy đó.”
Gương mặt vốn nghiêm nghị của Đoàn Chi Dực, giờ cũng được thả lỏng: “Thế thì tốt rồi.”
Vệ Lam đi theo sau cậu, cho dù có ngu hơn nữa, cũng có thể đoán được ít nhiều từ những câu đối thoại của hai người họ, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Mẹ của Đoàn Chi Dực……. Cô chẳng dám tưởng tượng thêm nữa.
Theo sự hướng dẫn của bác sĩ, Đoàn Chi Dực và Vệ Lam đi đến phòng số một ở lầu hai.
Đoàn Chi Dực hơi hít thật sâu, mới bất thình lình nắm lấy tay Vệ Lam, đẩy cửa đi vào.
Phòng bệnh này không khác gì so với phòng ngủ cao cấp. Vệ Lam vừa bước vào cửa,