Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.
hơi trẻ con. Nhưng bây giờ thì mắt nhắm chặt, chân mày nhíu lại, môi thì mím, rõ ràng không ở trong trạng thái thả lỏng thoải mái.
Cô dè dặt bước tới, hơi cúi người xuống, khẽ gọi tên cậu: “Đoàn Chi Dực.”
Lông mi Đoàn Chi Dực khẽ nhúc nhích, ngay sau đó, từ từ mở mắt ra. Thấy người trước mặt, cậu có vẻ hơi bực mình, rồi lại nhắm mắt lại ngay.
Vệ Lam lại bước tới một bước: “Đoàn Chi Dực, tôi đã biết chuyện của mẹ cậu rồi, người chết không thể sống lại được, cậu hãy nén đau thương mà sống tiếp. Chú Đoàn nói cậu đã không ăn cơm mấy ngày nay rồi, cậu dậy ăn chút gì đó đi, nếu dì ở dưới suối vàng mà biết được cậu nhịn đói thế thì cũng sẽ lo lắng lắm.”
Cô bắt chước những lời trong phim, dù hơi rập khuông máy móc nhưng cũng tràn đầy sự chân thành, nhất là đối với một người đối xử dữ dằn với mình.
Đoàn Chi Dực bỗng nhiên mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ tức giận, rồi cậu ngồi bật dậy, đẩy cô ra. “Cậu thật là phiền phức.”
Tuy cậu đang suy nhược nhưng cú đẩy này là dùng hết sức, Vệ Lam bất ngờ không kịp phòng bị nên bị đẩy ngã và đụng đầu vào góc tủ ở đầu giường.
Vệ Lam cảm thấy đầu choáng mắt hoa, trán hơi ươn ướt, âm ấm. Cô không biết đó là gì, chỉ cảm thấy đầu rất đau, và cảm thấy lòng tốt của mình bị người ta coi như lòng lang dạ thú nên nhất thời, cô ngồi bệt dưới đất, uất ức đến nỗi nước mắt lập tức trào ra.
Đoàn Chi Dực thấy trán Vệ Lam rướm máu nên hình như hoảng hốt, lập tức vội vội vàng vàng nhảy xuống giường, luống cuống chạy ra mở cửa gọi người vào, còn mình thì trở vô phòng, ngồi xổm xuống, sốt ruột hỏi: “Sao rồi? Đau lắm phải không? Sao cậu lôi thôi thế làm gì, chõ mõm vào chuyện người khác làm gì chứ?”
Vệ Lam nghe cậu nói thế thì rất ấm ức. Cậu đối xử với cô như thế mà cô còn chạy tới an ủi cậu, không ngờ lại bị cậu đẩy ra và mắng mỏ cho nên nước mắt rơi càng dữ dội hơn, rồi nghẹn ngào nói: “Tôi sợ cậu quá đau buồn nên mới tới thăm cậu chứ có làm gì đâu.”
Đoàn Chi Dực ngẩn ngơ, ma xui quỷ kiến gì mà lau mặt cho cô, thở dài một hơi rồi nói với giọng ôn hòa: “Đừng khóc nữa, tôi không sao.” Ngừng một lát, cậu nghiêng đầu nhìn cái tràn còn rướm máu của cô, nói: “Đầu đau lắm có phải không? Có vẻ như cũng không sâu lắm, tôi đã sai người đi lấy hộp thuốc để cầm máu cho cậu.”
Bước ngoặt
Sau một hồi nhốn nháo, trên trán Vệ Lam dán một miếng gạc trắng, theo sau Đoàn Chi Dực xuống lầu. Sắc mặt hai người đều rất tệ.
Lúc này đúng ngay bữa tối, người làm ở nhà họ Đoàn đã làm xong thức ăn. Đoàn Hồng thấy hai đứa đi xuống, khẽ thở phào, rồi lại thấy miếng gạc trên trán Vệ Lam, mày hơi nhếch lên, giọng nói lại rất ôn hòa: “Vệ Lam vẫn chưa ăn cơm đúng không, đúng lúc ăn bữa cơm cùng chú và tiểu Dực đi rồi về.”
Trong lòng Vệ Lam hơi bực, nhưng nhớ đến chuyện Đoàn Chi Dực vừa mới mất mẹ, cũng rộng lượng không thèm so đo với cậu, lễ phép đồng ý với Đoàn Hồng, đi theo ông đến phòng ăn.
Đoàn Chi Dực bình tĩnh đứng ở cầu thang hồi lâu, cuối cùng cũng không nói lời nào mà đi theo qua đó.
Những oán giận trước giờ với Đoàn Chi Dực, giờ phút này đều hóa thành thông cảm.
Dùng cơm xong, Vệ Lam lễ phép chào tạm biệt Đoàn Hồng và Đoàn Chi Dực. Đoàn Chi Dực vẫn ra vẻ lạnh lùng u ám như trước, cô muốn nói mấy câu an ủi, cũng không biết mở miệng thế nào, đành giận dỗi ra về.
Vệ Lam vốn nghĩ Đoàn Chi Dực gặp phải biến cố như vậy sẽ không đến trường, cũng không nghĩ đến cô nữa. Ai ngờ, tuần sau, Đoàn Chi Dực lại xuất hiện sau lưng cô.
Không biết tại sao, cô lại có chút kích động, có lẽ cảm thấy cậu đi học lại, hẳn là đã thoát khỏi ám ảnh mất mẹ. Vì thế, cô quên mất đang ở trong lớp, vừa hết tiết đầu, cô liền xoay người nói với người đang nằm úp mặt xuống bàn ngủ kia: “Đoàn Chi Dực, cậu đi học lại, tôi rất vui.”
Đoàn Chi Dực thoáng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vẻ mặt phấn khởi của cô nữ sinh đằng trước, si ngốc mở to mắt trừng cô một cái rồi tiếp tục gục đầu xuống bàn ngủ.
Vệ Lam cụt hứng le lưỡi, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vui vẻ vì cậu.
Buổi tối khi tan học, Vệ Lam cùng một đám bạn học cười cười nói nói ra cổng, đang muốn đợi xe buýt, lại liếc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc kia đang lẳng lặng đỗ ở góc đường.
Cô đang cụt hứng, điện thoại liền báo có tin nhắn. Cô mở ra đọc, chỉ một câu lời ít ý nhiều: “Đợi cậu mười phút, lên xe.”
Nếu là lúc trước, Vệ Lam nhất định cảm thấy vừa sợ hãi vừa không cam lòng. Nhưng bây giờ, bởi vì biết chuyện Đoàn Chi Dực gặp phải, bởi vì đồng tình với hoàn cảnh của cậu, cô lại không thấy ác cảm lắm.
Cô cất điện thoại, tạm biệt với bạn học. Lại đứng tại chỗ đợi mọi người đi xa, mới chạy cực nhanh đến chỗ chiếc xe kia.
Sau khi ngồi vào xe, cô lại đụng phải khuôn mặt lạnh lùng như trước của Đoàn Chi Dực, cậu liếc cô: “Tôi vẫn chưa cho cậu kết thúc công việc mà, lại tự động lười biếng.”
Vệ Lam cười hi hi, thấy hoàn cảnh cậu đáng thương, dữ dằn thì cứ dữ dằn đi.
Thời gian quay lại như học kỳ trước, Vệ Lam gạt ông bà nội nói mình trọ học ở trường, thật ra mỗi tối