Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.
chút la to lên, cô ôm lấy đầu bình, cố gắng bình tĩnh lại, dùng sức hít sâu vài lần, mới bình tĩnh nói: “Đoàn Chi Dực, anh không thể làm vậy! Sớm muộn gì anh cũng bị hủy hoại bởi chính anh.”
Đoàn Chi Dực thờ ơ nhìn ra ngoài cửa xe, im lặng thật lâu, giọng nói mang chút suy sụp: “Không sao cả, dù sao trước giờ tôi cũng không phải người tốt.” Nói xong, anh lại quay đầu nhìn Vệ Lam, ánh mắt sáng như đuốc, nói: “Những gì tôi muốn nhất định phải có được. Em nghĩ kỹ đi, em phải biết, tôi trước giờ không có tính nhẫn nại.”
Đầu của Vệ Lam kêu ong ong, cô biết mình nhất định không thể bị anh uy hiếp. Nhưng không thể không nói, những lời anh nói làm cô phải do dự.
Đang lúc bầu không khí khẩn trương, điện thoại của Đoàn Chi Dực vang lên, anh cầm lên nhìn màn hình một cái, có chút bực bội nhấn nút ngắt cuộc gọi. Chỉ vừa mới im lặng được vài giây, tiếng chuông lại vang lên lần nữa, lặp đi lặp lại vài lần, anh đã mất hết kiên nhẫn, hạ kính xe xuống, dùng sức quăng điện thoại xuống đất.
Vệ Lam đã biết được bản tính bạo lực của anh từ lâu, lúc này trong lòng tự nhiên nghĩ không biết tại sao anh lại không muốn nhận điện thoại, nghĩ vậy mới có thể thoát khỏi anh. Lúc không biết gì, điện thoại của Đoàn Chi Dực đã im lặng, thì điện thoại của Vệ Lam bỗng nhiên vang lên.
Cô lấy ra xem, trên điện thoại hiển thị số của Quách Chân Chân. Cô nhìn người bên cạnh, mới nhận điện thoại, còn chưa kịp nói chuyện, bên kia đã mở miệng.
“Gì chứ? Bệnh viện nào vậy? Được rồi, tôi sẽ đến ngay?”
Dao động
Trải qua chuyện tối hôm qua, suýt nữa thì Vệ Lam đã quên mất quan hệ giữa Đoàn Chi Dực và Quách Chân Chân. Bây giờ, khi nhận được cuộc điện thoại này thì cô mới nhớ ra. Cảm giác này, không biết nên hình dung thế nào nữa.
Cô quay đầu sang nhìn cái người đang không được vui vẻ kia, bình thản nói: “Chân Chân nhập viện rồi, bị xuất huyết dạ dày.”
Không ngờ Đoàn Chi Dực lại hết sức thờ ơ, làm như không liên quan gì đến mình vậy: “Liên quan gì đến tôi?” Xong, lại nói tiếp: “Chuyện tôi vừa nói em đã nghĩ xong chưa?”
Nếu không phải vẫn còn sợ anh, Vệ Lam nghĩ chắc mình sẽ đập vỡ đầu anh ra, nhưng cuối cùng cô chỉ có thể hét lớn một câu: “Anh là bạn trai của cậu ấy đấy! Người nhà cậu ấy không ở Giang Thành, bây giờ nằm viện có một mình, là do đồng nghiệp gọi đến đó, vậy mà anh còn nói là không liên quan gì đến anh!”
Cô bước tới, đứng cạnh đầu giường, nhìn Chân Chân đang nằm trên giường với gương mặt tái nhợt. Trước đây cô là một cô gái hoạt bát sôi nổi, sau khi gặp lại tính cách vẫn không hề thay đổi. Bây giờ cô ấy trở nên như vậy, chắc là có liên quan tới tên Đoàn Chi Dực chết tiệt kia.
Có lẽ là cảm thấy có người đến gần nên Quách Chân Chân từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Vệ Lam thì nước lập tức tuôn trào: “Vệ Lam, Đoàn Chi Dực không cần mình nữa rồi, mình tìm anh ấy rất lâu nhưng làm thế nào anh ấy vẫn không chịu gặp mình.”
Biết ngay là mình đoán trúng phóc mà, Vệ Lam nắm chặt nắm tay. Tên khốn này, hại cô thì thôi đi, ít nhất là qua chuyện 8 năm trước, đối với anh, tâm lý của cô vẫn chịu đựng nổi. Thế nhưng bây giờ anh lại đi hại người khác làm gì, mà đó còn là người rất yêu anh nữa chứ.
Cô nghĩ ngợi một chút rồi ngồi xuống cạnh đầu giường, nắm lấy đôi tay lạnh như băng vì đang truyền dịch kia, và nói: “Chân Chân, Đoàn Chi Dực là hạng người nào, trước đây không phải cậu không biết. Rõ ràng biết anh ta không phải là người tốt mà cậu còn lao vào như thiêu thân. Nếu anh ta đã không chịu trách nhiệm như thế thì cậu cũng đừng ngĩ nhiều nữa, cứ ráng mà nghỉ ngơi. Đợi khỏe lên rồi thì lo gì không tìm được người đàn ông tốt hơn.”
Nước mắt Chân Chân lập tức ùa ra, cô lắc đầu, thút thít nói: “Cậu không hiểu đâu, mình yêu anh ấy, rất yêu anh ấy. Mình biết thời gian này anh ấy luôn ở bên Trần Vũ Yên. Cho dù anh ấy không thích mình, muốn chia tay cũng không sao, nhưng anh ấy không thể đột nhiên né tránh không chịu gặp mình như thế. Mình chỉ muốn gặp anh ấy một lần, nói xong những lời muốn nói thì mình sẽ buông tay.” Nói xong, cô bỗng nhiên nắm lấy tay Vệ Lam, vội vàng nói: “Đúng rồi, Vệ Lam, cậu gọi điện thoại liên lạc với anh ấy giúp mình được không? Các cậu cũng là bạn học, có lẽ anh ấy sẽ nghe lời cậu.”
Vệ Lam có vẻ khó xử, nhưng nhìn vẻ mong ngóng của Quách Chân Chân thì đành phải rút điện thoại ra, gọi số của Đoàn Chi Dực. Dù sao dó gọi cũng như không, điện thoại của Đoàn Chi Dực đã bị anh ném hỏng một tiếng đồng hồ trước.
Vệ Lam cho Quách Chân Chân nghe âm thanh ‘không thể liên lạc được’ rồi bất đắc dĩ nhún vai. Nhưng nhìn vẻ mặt mất mát đau thương của cô ấy, tim cô như thắt lại, cô buột miệng nói: “Chân Chân, cậu đừng lo, mình sẽ đi tìm Đoàn Chi Dực giúp cậu, bất luận thế nào cũng bắt anh ta đến đây gặp cậu.”
Mắt Chân Chân lập tức lóe lên vẻ vui mừng, cô nắm tay Vệ Lam, nói: “Thật sao? Vệ Lam, cậu nhất định phải tìm được anh ấy, cậu nói với anh ấy mình chỉ muốn gặp anh ấy một lần thôi, nói rõ ràng với anh ấy rồi sau này tuyệt đối khô