Tiên Sinh Cách Xa Tôi Một Chút
Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.
u biết nghe lời. Cho đến khi cảm nhận được cơ thể Đoàn Chi Dực càng dán gần hơn, nơi tràn trề sinh lực đang sít sao để ngay dưới thắt lưng của cô. Còn một tay của anh bắt đầu làm loạn, cũng không biết từ lúc nào đã luồng vào trong áo lót của cô, từ từ sờ soạng da thịt trơn bóng của cô, thuận tiện chạy xuống dưới.
Vệ Lam cuối cùng cũng bừng tỉnh lại, dùng sức giãy đẩy anh ra, thở hổn hển kêu: “Nếu anh dám làm bậy ở đây, tôi sẽ hận anh đến chết!”
Đoàn Chi Dực có chút nhếch nhác liếm môi, nhìn thấy người đối diện thở gấp, hai đôi ngươi đen láy lấp lánh, đôi môi đỏ mộng ướt át, cổ họng có hơi căng đau, cơ thể càng trướng đau hơn. Cả gương mặt anh đỏ ửng, cố gắng nói: “Em yên tâm, tôi không gấp đến vậy.”
Vệ Lam theo bản năng liếc nhìn bên dưới quần tây của anh, rõ ràng đã dựng lên như vậy, mà con nói không gấp! Cô căm giận oán thầm.
Đoàn Chi Dực hiểu được ánh mắt của cô, thẹn quá hóa giận hừ một tiếng, tiếp tục cất tiếng nói hung ác: “Nếu em đã làm không được, vậy tôi giúp em.”
Nói xong, Vệ Lam còn chưa hiểu gì, thì đã thấy anh cầm điện thoại gọi một cuộc gọi, mở miệng ngắn gọn xúc tích: “Cô có thể lên đó rồi, bạn trai trước của cô còn ở bên trong chờ cô đó, cô biết phải làm gì rồi nhỉ.”
Vệ Lam mặc dù không biết trong hồ lô của anh bán thuốc gì, nhưng cũng biết rõ chắc chắc không phải thuốc gì tốt. Vội vàng không ngừng giật điện thoại trong tay anh: “Anh muốn làm gì hả?”
Đoàn Chi Dực đã quay trở lại vẻ điển trai như bình thường, nhìn cô cười như không cười, nói bâng quơ: “Không có gì, chỉ muốn cho em xem kịch hay thôi, thuận tiện giúp em làm những chuyện em không làm được.” Nói xong, anh vỗ tay cô, nói: “Đi thôi, mọi người đang đợi em đó!”
Vệ Lam thà để anh gào thét với mình hung dữ với mình thẹn quá hóa giận tức giận đùng đùng, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ âm u khó đoán này. Lòng cô thắt lại, đầu óc ong ong, nghĩ rằng chắc chắn không phải chuyện gì tốt đẹp. Nghi ngờ liếc nhìn anh một cái, nhìn thấy anh cười khẩy nhìn mình, mở hai tay ra ý nói xin cứ tự nhiên, trong lòng cô có một linh cảm không tốt giống như sắp có mây đen kéo đến, vội vã quay người mở cửa, nhanh chóng đi về phòng của mình.
Phá rối
Vệ Lam gần như chân trước đá chân sau, cô vừa đẩy cửa trở lại căn phòng đang sôi nổi, thì Vu Tiểu Huệ cũng từ phía sau không mời mà đi vào.
Minh Quang đang nhếch miệng vẫy tay với Vệ Lam, trong miệng gọi: “Lam Lam, mau đến đây, dì….”
Vế sau, còn chưa nói ra, thì bởi nhìn thấy phía sau Vệ Lam bỗng có một dáng người, mọi cảm xúc đều đọng lại rên mặt, thể hiện vẻ cực kỳ ngạc nhiên.
Không những Minh Quang, mà bốn vị ba mẹ đang vui vẻ trò chuyện với nhau, nhìn thấy một cô gái lạ bước vào, cũng ngừng nói, cảm thấy kỳ lạ, không biết có phải cô gái này vào nhầm phòng hay không.
Vệ Lam biết cô gái này là do Đoàn Chi Dực gọi đến, cho dù cô ấy có tung một trái bom lớn như vậy, cô cũng chắc chắn rằng cô gái òay cố ý phá rối. Nhưng lúc nhìn về phía Minh Quang, cô phát hiện mình đã nghĩ sai một lần nữa.
Một Minh Quang luôn vui tươi ráng lạn, cho dù trời sập xuống cũng có thể chống đỡ, bây giờ mặt lại tái mét, vẻ mặt kinh hoàng. Nhưng nếu như anh ngạc nhiên thêm chút thì không còn đáng tin nữa, có lẽ Vệ Lam vẫn tiếp tục cho rằng cô gái này cố ý quấy rối. Nhưng vẻ ngạc nhiên của Minh Quang, quá giống vẻ mặt đang đón nhận một sự thật không cách nào chấp nhận được.
Đúng vậy, sự thật.
Trái tim của Vệ Lam nguội lạnh đi một nửa, mặc dù vì quan hệ với Đoàn Chi Dực, cô và Minh Quang chia tay là chuyện hiển nhiên. Nhưng nếu biết được trong thời gian mình và Minh Quang quen nhau, bạn trai mình còn ra ngoài làm cho cô gái khác to bụng, Vệ Lam vẫn có chút đáng tiếc.
Cảnh chia tay này vốn dĩ thuộc trách nhiệm của cô, tất nhiên sẽ không đẹp đẽ gì. Nhưng cô không muốn đẩy trách nhiệm của mình lên người Minh Quang, nhưng sự thật không thể như mình mong muốn như thế đấy.
Minh Quang ngẩn người vài giây, không trả lời câu hỏi của mẹ Vệ Lam, chỉ vội vàng nói: “Tiểu Huệ, em không thể nói năng bừa bãi.”
Vu Tiểu Huệ liếc anh một cái, lấy một từ giấy từ trong túi ra, không đưa cho anh coi, mà đặt trên bàn để cho ba mẹ Minh Quang có thể thấy rõ địa chỉ: “Trên tờ giấy siêu âm ghi rất rõ, mang thai được mười tuần, mười tuần trước, chúng con vừa hay nối lại tình xưa một đêm, con có thể nói năng bừa bãi sao?”
Bây giờ, không chỉ là Minh Quang, mà vẻ mặt của ba mẹ Minh Quang cũng cứng nhắc.
Một cái phòng nhỏ bé, toàn là mùi vị của mưa đá.
Mẹ Vệ Lam vỗ bàn đứng dậy đầu tiên, mặt xanh nhợt nói với Minh Quang: “Minh Quang, dì hỏi lại lần nữa, rốt cuộc xảy ra chuyện gì hả?”
“……….” Một người thẳng thắn vô tư như Minh Quang giờ lại im lặng, anh nhìn Vệ Lam.
Đây là ánh mắt cầu xin, nhưng lại bị Vệ Lam coi nhẹ.
Vu Tiểu Huệ đạt được mục đích của mình, tiếp tục quăng thêm một quả bom: “Minh Quang à, năm đó khi hai chúng ta bên nhau, nói tính tình không hợp muốn chia tay, rõ ràng là anh đứng núi này trông núi nọ, nhưn