Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
g em vẫn lập tức bằng lòng. Nhưng lần này không giống vậy được, em có con rồi, cho dù anh không bằng lòng, nhưng xin anh hãy làm tốt trách nhiệm của một người đàn ông.”
Minh Quang vẫn im lặng, gần như muốn tìm một cái lỗ chui xuống. Anh và Vệ Lam ở bên nhau bao lâu, thì chia tay với Vu Tiểu Huệ bấy lâu. Vào một khoảng thời gian ngắn lúc trước anh đi đến quán bar, tình cờ gặp được lại người tình cũ của mình, rượu vào gây chuyện, củi khô bốc lửa, hai người đúng thật đã xảy ra quan hệ. Nhưng lúc đó mặc dù uống rượu, nhưng anh vẫn không quên mang đồ bảo hộ. Nhưng mà lúc làm, ai cũng không quan tâm, ngay cả Vu Tiểu Huệ cũng tự mình rời giường rốt sớm, rồi mất tích mấy tháng trời.
Anh nghĩ thế nào cũng không thỏa đáng, một lúc chơi bời, sẽ để lại tai họa ngầm không thể biết trước như thế này.
Lúc này cuối cùng mẹ của Minh Quang mới đứng dậy lên tiếng: “Minh Quang, con lú lẫn đến vậy sao?”
Minh Quang ấp úng, đột nhiên quay qua Vu Tiểu Huệ, hỏi từng chữ từng câu: “Tại sao cô phải làm như vậy?”
Anh không phải thằnng ngu, tất nhiên biết được sự xuất hiện của Vu Tiểu Huệ, còn ngay lúc này, nhất định có nguyên nhân.
Vệ Lam đương nhiên biết rõ cô ấy tại sao lại làm như vậy? Có Đoàn Chi Dực đứng phía sau giở trò, còn cần phải hỏi tại sao ư?
Vu Tiểu Huệ nhìn Minh Quang, rồi lại nhìn Vệ Lam, nói bâng quơ: “Mang thai rồi, tất nhiên phải tìm đến ba đứa bé trong bụng chứ.”
Ba mẹ Vệ Lam, nhất là mẹ Vệ Lam, bởi vì xảy ra chuyện đột ngội này, tâm trang vốn đang vui vẻ, bây giờ lại xuống thấp thảm hại. Bà có nằm mơ cũng không ngờ, vốn tưởng rằng con gái đã có chỗ ký gởi cả đời, thế vậy mà lại có một người phụ nữ mang thai tìm đến.
Mặc dù mặt Minh Quang tái mét, nhưng cả người vẫn còn giữ bình tĩnh, anh nói với ba mẹ Vệ Lam đang nổi giận đùng đùng: “Chú và dì về nghĩ ngơi trước đi ạ, chuyện này ngày mai con sẽ đến giải thích với chú và dì.”
Mẹ Vệ Lam đứng dậy thật nhanh, kéo tay Vệ Lam, hừ một tiếng: “Anh không cần giải thích, người mù cũng nhìn ra chuyện này là thế nào. Tôi còn tưởng rằng con người anh đáng tin, cũng may con gái tôi vẫn chưa gả cho anh.” Nói xong, quay đầu nhìn Vệ Lam vẫn còn im lặng rối bời nói: “Lam Lam, con đừng buồn, chúng ta đi thôi, đàn ông trên đời này rất nhiều, ba mẹ lại tìm người khác cho con.”
“Lam Lam………” Minh Quang nắm lấy cánh tay còn lại của Vệ Lam, nhìn cô với ánh mắt cầu xin.
Vẻ mặt Vệ Lam bình tĩnh đến nỗi không ai ngờ đến, nếu đổi là người khác, thì đã suy sụp từ lâu. Nhưng cô đã đoán ra từ trước, cô cũng biết rõ, đây không phải là lỗi của Minh Quang – Mặc dù anh có lỗi thật.
Có lẽ đây là ý trời, định mệnh đã an bài hai người họ không thể ở bên nhau.
Vệ Lam thở dài, giãy cánh tay bị Minh Quang nắm ra: “Minh Quang, cứ như vậy đi! Mẹ em nói đúng, cũng may chúng ta vẫn chưa kết hôn.”
Trong mắt Minh Quang có chút không thể tin được: “Em muốn chia tay vậy sao?”
“Nếu không thì sao đây?”
“Lam Lam à….”
Minh Quang còn muốn nói gì đó, ba Minh Quang nãy giờ vẫn chưa mở lời, đột nhiên đứng dậy đi đến, kéo người con trai lại, cho một bạt tai lên gương mặt tái mét của anh: “Tại sao chúng ta lại sinh ra thằng con trai khốn khiếp thế này chứ, mày làm sao xứng với Vệ Lam hả?”
Vệ Lam nhìn thấy ba Minh Quang còn muốn đánh nữa, cuối cùng cô nhịn không được, vội vàng giữ tay ông lại: “Chú à, chú đừng giận nữa. Xảy ra chuyện thế này, cũng không ai muốn hết. Chỉ trách con và Minh Quang không có duyên thôi.”
Ba Minh Quang thở hì hụt nhìn con trai, rồi hừ một tiếng, bỏ tay xuống nhìn Vu Tiểu Huệ đang đứng bên cạnh xem kịch vui, nói với Minh Quang với lời lẽ đanh thép: “Là đàn ông, đã làm sai, phải chịu trách nhiệm.”
“Lam Lam, chúng ta đi thôi.” Mẹ Vệ Lam hừ một tiếng, kéo con gái đi ra ngoài.
Một nhà ba người đi ra, Vệ Lam quay lại nhìn cánh cửa phía sau mình từ từ đóng lại, cô biết, một khi rời khỏi đây, có lẽ chính là chia tay với Minh Quang. Mặc dù đã biết rõ kết quả, nhưng ở bên nhau ba năm, vẫn cảm thấy có chút trống rỗng và mất mác.
Trong lúc mẹ Vệ Lam tức giận, kéo Vệ Lam đi rất nhanh, vội vã bấm thang máy.
Lúc thang máy mở cửa, vẻ mặt luôn bình tĩnh của Vệ Lam, bỗng khiếp sợ. Không phải bởi vì không gian chật hẹp trong thang máy có hai người đứng, mà bởi vì một trong hai người là Đoàn Chi Dực.
Mẹ Vệ Lam biết Đoàn Chi Dực, mặc dù đã trôi qua tám năm, lúc này cơn tức giận đã xông lên đến não bà, cho nên không chú ý bên trong thang máy, chỉ để ý đến cơn giận mình.
Tim Vệ Lam đập thình thịch, lẳng lặng lùi về phía sau một bước, quay đầu trừng mắt với Đoàn Chi Dực.
Bị trừng nhưng không đáp trả lại, trên mặt thậm chí còn hơi mỉm cười.
Đi ra khỏi thang máy, Đoàn Chi Dực vẫn theo sau một nhà ba người. Tiếng bước chân của anh mặc dù đã bị tiếng ồn ào bên ngoài che lấp, nhưng Vệ Lam vẫn có thể nghe rõ ràng.
Cô không biết anh muốn làm gì, nhưng cô biết điều gì anh cũng có thể làm được.
Suốt cả quãng đường mẹ Vệ Lam luôn mắng chữi Minh Quang, cho đến khi đứng trước cửa khách sạn gọi xe, bà đang tức giận khó nén được mới nghĩ đến con g