Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1017 lượt.
hậu này của họ được. Điều này nằm ngòai tầm với của tất cả chúng ta.
Khả Hoan thở ra một hơi dài, dù rằng đây cũng chỉ là một thủ thuật nho nhỏ nhưng cũng làm hao tổn của cô không biết bao nhiêu khí lực, Khả Hoan bỏ găng tay, nghe lại nhịp tim và huyết áp của Tạp Trát Nhân lần nữa, thấy tình trạng sức khỏe của hắn có vẻ ổn định mới có phần yên lòng.
Phỉ Nhĩ và Đạt La thông báo đồng bọn mang xe tới đón, sau đó nói với Khả Hoan: “Chúng ta phải đi trước khi trời sáng, cô phải đi cùng chúng ta.” Khả Hoan lúc này mới nghĩ tới tình cảnh của mình, sợ hãi nói: “Tôi không thể đi, ở đây có nhiều bệnh nhân cần tôi chữa bệnh, tình huống của hắn không có gì đáng ngại, tôi cho các người ít thuốc mang đi là được.” Phỉ Nhĩ dí súng vào cô nói: “Cô không đi cùng chúng ta, sẽ lập tức giết cô tại đây.” Khả Hoan lúc này quả thật muốn khóc cũng khóc không được , cô đúng là đang rơi vào tình huống mà người ta vẫn gọi là làm ơn mắc oán.
Tạp Trát Nhân tuy đang bị ngây tê nhưng thần kinh vẫn đang hoạt đọng bình thường, hắn cảm thấy trong người đỡ hơn nhiều mà công lao chủ yếu là nhờ cô gái trẻ này, hắn nhìn Phỉ Nhĩ nói: “Bỏ súng xuống.” Lại nói với Khả Hoan: “Nếu cô kể chuyện này cho bất kỳ ai, chúng tôi nhất định không bỏ qua cho cô.” Hắn dùng ngữ khí ôn hòa nói với cô nhưng Khả Hoan tự cảm giác thấy đằng sau đó là hàm ý đe dọa.
Châu Phi trời sáng rất sớm, khoảng hơn 5h trửong đòa và 10 người đàn ông nữa vội vàng đến y xá, nhìn thấy Khả Hoan đang mệt mỏi ngủ thiếp đi mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Nửa giờ trước hai bác sỹ cùng phòng nói cho ông là đêm qua Khả Hoan không về phòng ngủ khiến ông cực kỳ lo lắng, sáng sớm đã chạy đi tìm cô, chỉ lo cô gặp việc ngòai ý muốn, nhưng xem ra Khả Hoan thật rất kinh nghiệm. Trưởng đoàn nhìn quanh phòng thấy nhiều dao kéo phẫu thuật, trên người Khả Hoan lại vẫn dính vết máu nên tự suy đoán là đêm qua chắc có ca phẫu thuật gấp, khi Khả Hoan tỉnh lại ông cố gặng hỏi nhưng Khả Hoan tuyệt nhiên không đề cập tới chuyện gì đã xảy ra. Điều này làm cho ông rất nghi ngờ nhưng không dám gặng hỏi thêm nữa.
Một ngày làm việc bận rộn cuối cùng cũng qua đi, Khả Hoan nhìn ra ngoài trời thấy sắc đen đã bao phủ, cô cùng 2 cô hộ sỹ cùng nhau trở về cư xá, cứ mỗi lần đi qua con đường này, Khả Hoan không thể nào không nhớ tới ba người bịt mặt mặc áo đen. Thậm chí đến giờ cô vẫn không biết chính xác mặt mũi họ trông như thế nào nữa, chỉ nhớ rõ từng lời đe dọa lãnh khốc của người được gọi là Thiếu gia đó mà thôi. Nhìn bộ dáng của họ cô cũng nghĩ bọn họ không phải là dạng côn đồ chuyên cướp bóc, nhưng nếu không phải cướp bóc thì làm sao lại bị đâm chém nghiêm trọng đến như vậy?
Khi đến nội thành, một không khí khác thường hiển hiện ra trông thấy, đèn pha của quân đội rọi khắp nơi, binh lính tràn ra đường kiểm tra kỹ càng từng người đi qua lại, trông vẻ như sẵn sang đáp trả bất kỳ sự công kích nào của quân địch.
Khả Hoan và hai cô hộ sỹ đều bị bắt dừng lại để kiểm tra xong xuôi mới cho đi, đi đến gần khu phố trung tâm cảnh sát cơ hồ nhiều hơn, thậm chí xung quanh còn có những phóng viên với máy ảnh không ngừng lóe sáng, từ khi đến đây cô hãn hữu mới thấy phóng viên xuất hiện.
hông khí xung quanh càng trở nên hỗn loạn, ồn ào, hai cô hộ sỹ cảm giác rất phấn chấn vì rất lâu rồi mới có hiện tượng náo nhiệt như thế nên chạy vội ra hỏi thăm tin tức, Khả Hoan lập tức liên tưởng sự việc này với ba người bịt mặt hôm nọ. Cô bất giác nhìn đến tòa biệt thự của Tư lệnh đang bu quanh đầy người kia, rồi quay đầu đi về phía cư xá ngay lập tức, cô không muốn nghe bất cứ tin tức nào về vụ hỗn loạn này cả, nhưng đập vào tai cô là một tin tức rất xấu, đại khái là trong tòa nhà kia có một vị quan chức cấp cao bị ám sát, có rất nhiều người bị giết, Khả Hoan cảm thấy da đầu run lên vội vàng chào hai vị hộ sỹ và chạy nhanh về cư xá.
Trưởng đoàn đang cầm hộp cơm chờ cô dưới lầu, vừa nhìn thấy cô từ xa đã chạy ra đón, đỡ lấy Khả Hoan đang thở hổn hển không ra hơi, nói: “Tiểu Lâm, tôi lấy sẵn cơm cho cô đấy, nhanh ăn đi, hôm nay cô vất vả quá, mọi việc tốt chứ?” Khả Hoan nhìn trưởng đoàn, rất muốn kể lại tất cả sự việc đã xảy ra cho ông nghe nhưng hồi hộp nói không ra lời.
Đáng tiếc sự thật lại ngược hoàn toàn so với mong muốn của Khả Hoan, Tạp Trát Nhân cùng đông bọn đã sớm quay trở về căn cứ tại vùng núi phía nam của thành phố. Thấy Tạp Trát Nhân cần phải điều trị thêm, Đạt La luôn túc trực trên xe, điều 1 tên thủ hạ khác tức tốc đánh xe chạy về căn cứ báo cáo cho Tổng tư lệnh , phó tư lệnh cùng cha và anh trai của Tạp Trát Nhân biết tình hình hiện tại, cũng khẩn cấp xin tiếp ứng y tế.
Việc ám sát Tư lệnh lần này là chủ ý riêng của Tạp Trát Nhân, chưa được sự thông qua của cha và anh trai nên giờ phút này tại nơi thủ phủ của tổ chức, hai tư lệnh đang cực kỳ tức giận.
Tại trung tâm căn cứ, nơi được cẩn mật canh chừng bằng các biện pháp an ninh tối tân, Tổng tư lệnh Cáp Lặc đang rít gào lên với con trai trưởng Trát Phi: “ Con nhìn xem, xem