Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1168 lượt.
Nhưng bây giờ hai đứa nó đã cãi nhau thành như vây mà thằng quỷ này còn muốn nổi điên, một chút khí phách cũng không có, bộ dạng hèn mọn như vậy làm cho Chu Trị An bừng bừng lửa giận, trên thế giới có nhiều phụ nữ như vậy mà con trai ông không thèm đếm xỉa, Thẩm Tâm Dịch dựa vào cái gì chà đạp con trai của ông như vậy?
“Tiểu tử thối, con dám đi Thẩm gia làm mất mặt ba nữa, ba sẽ đánh gãy chân của con” Chu Trị An nói lời giữ lời, nói ra những lời này chính là muốn cảnh cáo con trai mình
Giờ phút này Chu Gia Trạch cũng không khinh suất như trước, biết chọc giận ba mình cũng không có lợi nên ngồi tại chỗ không lên tiếng.
Sau khi Chu Trị An rời khỏi, Nghê Vân sắm vai mẹ hiền khuyên nhủ con trai: “Đừng trách ba con nói chuyện khó nghe, con xem, chuyện con làm hôm nay mà truyền đi, mặt mũi ba con còn biết đặt ở chỗ nào?”
Chu Gia Trạch vẫn im lặng, Nghê Vân không thể làm gì khác hơn vừa khuyên nhủ vừa dỗ dành
Nhâm Niệm đứng ở phía sau bà nội Chu mím môi không nói một lời, hạnh phúc của anh cho đến bây giờ đều không liên quan đến cô, đau khổ của anh cũng không quan hệ tới cô, cho đến bây giờ cô đều không bước vào được thế giới của anh. Cô giật giật khóe miệng nhưng phát hiện trong miệng mình cũng là chua xót
Nhâm Niệm vẫn như bình thường, đi làm rồi tan tầm, cô không muốn chính mình bị ảnh hưởng quá sâu, cho dù chỉ tỏ ra bình thản bên ngoài. Chỉ là hôm nay, sau khi cô trở về, Chu Gia Trạch lại bị Chu Trị An giáo huấn một trận, nguyên nhân là vì Chu Gia Trạch lại muốn chạy trốn ra ngoài, anh rất muốn biết vì sao Thẩm Tâm Dịch rời bỏ anh, một chút tâm lý chuẩn bị anh cũng không có
Lần trước Chu Trị An đã giáo huấn con trai một trận, lần này ai khuyên ông cũng không để ý, quất roi lên người Chu Gia Trạch.
Nhâm Niệm vừa mới trở về, trong nhà đã loạn cả lên, bà nội Chu che chở cho Chu Gia Trạch nói: “Con muốn đánh thì đánh mẹ trước đi”
Nghê Vân cũng khuyên chồng của mình: “Mẹ đã từng tuổi này rồi, ông nhẫn tâm nhìn thấy mẹ khó chịu sao? Lần trước không phải bác sĩ đã nói chúng ta phải giúp tâm trạng mẹ vui vẻ thì mới có lợi cho sức khỏe sao?”
Chu Trị An hung hăng liếc mắt nhìn con mình một cái, lúc này mới bỏ roi trong tay, Nghê Vân nhặt roi lên nghĩ thầm nhất định phải giấu ở chỗ chồng bà không tìm thấy được
Nhâm Niệm ngơngác đứng ở tại chỗ, từ từ đi qua đỡ bà nội Chu dậy, mà Chu Gia Trạch cũng không thèm liếc nhìn cô, cô không có cách nào bắt ánh mắt mình dời khỏi anh, không biết anh đã bị đánh bao lâu, trên áo cũng có vết máu
Anh cố chấp biết bao, chỉ là cố chấp vì một người con gái khác
Nhâm Niệm chợt nghĩ đến một bộ phim truyền hình nào đó mình đã từng xem, nữ chính cười nói với bạn của mình: Anh ta không thích tôi càng chứng minh ánh mắt của tôi không sai, anh toàn tâm toàn ý yêu công chúa trong lòng mình, đây mới là người tôi yêu, nếu như đơn giản chỉ vì sự xuất hiện của tôi mà anh lại không yêu công chúa của mình nữa, vậy thì người đó còn xứng đáng để tôi yêu sao?
Kỳ thật nên dùng một câu như thế này: Tôi yêu anh, nhưng tình yêu của tôi không liên quan đến anh, chỉ liên quan đến mình tôi mà thôi.
Nhâm Niệm an ủi bà nội Chu, lại nhớ đến có một loại thuốc đối với miệng vết thương rất hữu hiệu, hơn nữa còn rất rẻ. Trước kia, một bạn đồng nghiệp của cô gặp phải một khách hàng biến thái đưa ra yêu cầu khiếm nhã, bạn của cô không đồng ý, vị khách kia lại ra tay ngoan độc, đánh bị thương đồng nghiệp của cô. Lúc đó cô ấy bảo cô đi tiệm thuốc mua loại thuốc này, hơn nữa sẽ không để lại sẹo
Sau khi tâm tình của bà nội Chu bình phục, Nhâm Niệm đến tiệm thuốc mua thuốc
Thuốc đã mua rồi nhưng cô không biết làm thế nào để đưa cho anh, đứng trước cửa phòng anh do dự hồi lâu mới gõ cửa, nửa ngày cũng không có người ra mở.
Cô thở dài một tiếng định bước đi lại phát hiện cửa cũng không khóa, cô mở cửa nhưng thấy anh không có ở đây, cô nghĩ muốn để thuốc xuống rồi rời khỏi. Nhưng sau khi vào phòng lại do dự không biết nên để thuốc ở đâu, nếu như để ở chỗ anh có thể liếc mắt một cái liền nhìn thấy bằng không anh nhất định sẽ không lưu ý đến
Suy nghĩ một cht, cô cầm thuốc để ở trên tủ đầu giường, trước khi anh ngủ mới có thể nhìn thấy
Cô đem thuốc muốn để xuống thì cánh cửa đã bị người đẩy ra, sắc mặt Chu Gia Trạch cực kém, sau khi nhìn thấy cô càng thêm nổi giận: “Cô đang làm gì?”
Cô vẫn biết mình rất yếu đuối, ở trước mặt anh cũng không dám nói một câu cũng không biết nên mở miệng thế nào, chỉ có thể không ngừng sắp xếp lời nói nhưng cuối cùng mới phát hiện dù cô có nói gì với anh cũng không quan trọng: “Tôi chỉ muốn đưa thuốc cho anh”
Chu Gia Trạch nhìn thấy dáng vẻ nhát gan của cô, trong lòng cũng không nổi lên thương tiếc, anh đem sự nhát gan của cô so sánh với sự bình thản tư nhiên của Thẩm Tâm Dịch, cảm thấy người phụ nữ anh nhìn trúng không giống với người thường, đồng thời anh cũng nhận định chỉ có người con gái như Thẩm Tâm Dịch mới xứng đáng để anh trả giá
“Chu gia chúng tôi nghèo đến nổi ngay cả một hộp thuốc cũng không mua nổi, cần cô bố thí sao?” Khóe