Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1173 lượt.
xe của mình cho nên mỗi lần như vậy cô đều chuẩn bị vài cái túi, để phòng anh muốn nôn ở trên xe
Người khác đều nói cô đáng thương nhưng chỉ có cô biết giờ phút này chính mình cảm thấy hạnh phúc biết bao, nhiều năm qua, rốt cuộc cô cũng có cơ hội ở bên cạnh anh, cho dù không thể lộ ra ngoài ánh sáng, nhưng chỉ cần có thể ở lại bên anh một giây, cô cũng cảm thấy biết ơn, bất kể anh đối xử lạnh nhạt với cô ra sao, hay anh châm chọc mỉa mai cô như thế nào, họa chăng trái tim anh đang ở bên người con gái khác. Thì cô vẫn thầm nghĩ muốn chăm sóc cho anh, thậm chí không thèm nghĩ đến nguyên nhân hay màng đến kết quả.
Chỗ Chu Gia Trạch ở lầu 3, khu chung cư này có chút cổ xưa, không có thang máy, sở dĩ anh lựa chọn ở lại chỗ này, vì hoàn cảnh nơi này cũng không tệ, giao thông cũng thuận tiện, thứ hai là vì Thẩm Tâm Dịch từng nói, cô thích những căn nhà có hàng hiên dài, như vậy có thể dựa vào tiếng bước chân để suy đoán có phải đối phương đã về nhà hay không? Chờ mong cũng là một loại hạnh phúc
Nhâm Niệm muốn từng bước nâng anh đến lầu 3, nhưng anh rất nặng, sức nặng của hơn một nửa thân thể đều dồn lên người cô, cô đi rất vất vả, mỗi lần đưa anh đi lên một bước thì quần áo đều ướt đẫm
Sau khi đến chỗ lầu 3, cô đem chìa khóa giấu ở góc tường mở cửa sau đó đỡ Chu Gia Trạch lên giường, cởi quần áo đầy mùi rượu của anh ra, sau đó dùng nước lau thân thể cho anh, sau đó giặt bộ quần áo đầy mùi rượu, phơi khô, dọn dẹp phòng khách, làm xong hết tất cả, cô mới rời khỏi
Cô để chìa khóa ở góc tường sau đó chậm rãi xuống lầu, trước đây, một mình cô không dám đi ra đường, bây giờ lại trễ như vậy vẫn còn ở bên ngoài
Cái chìa khóa giấu ở góc tường không thể lộ ra ánh sáng, giống như sự tồn tại của cô, vào một đêm nào đấy sau khi cô đưa anh trở về, cô đã trộm chìa khóa về đánh riêng cho mình một chiếc, lúc đó đã quá muộn, chỗ đánh chìa khóa cũng không còn làm việc, cô phải ở đó không ngừng gõ cửa, thậm chí khóc không ngừng
Chủ tiệm hùng hổ mở cửa vốn định mắng cô một trận, nhưng mà nhìn thấy mặt cô đầy nước mắt cũng không nói được gì. Nhâm Niệm cũng cảm thấy mình không nên nên đã trả tiền gấp đôi cho chủ tiệm, chủ tiệm lại lắc đầu, một đồng cũng không nhận, nói cô đã gấp như vậy nhất định là vì có chuyện xảy ra, xem như ông làm việc tốt thôi
Gió đêm thổi qua quần áo ướt đẫm mồ hôi, cả người đều lạnh cóng, giờ phút này cô nhớ đến trước kia, mẹ cô từng giải thích ý nghĩa tên của cô cho cô nghe, tên của cô là Nhâm Niêm, ý là cha mẹ rất thương yêu cô, nhưng mà sau này đọc không suông miệng cho lắm, cho nên đổi thành Nhâm Niệm, nghe rất giống như bị phụ tình
Thì ra, có rất nhiều thứ cũng có ý nghĩa sâu sắc như vậy…
Hôm nay, thời gian Nhâm Niệm đến quán bar hơi muộn, một vị tiền bối tạm thời có việc nên về trước, nên năn nỉ cô giúp giải quyết tốt công việc còn lại.
Bình thường vị tiền bối này đối xử với cô cũng không tệ, những chỗ cô không biết anh cũng rất dụng tâm giải thích, cho nên khi tiền bối nhờ giúp đỡ cô lập tức đáp ứng, chỉ là có một số thứ cô không quen thuộc lắm nên mới bận đến như vậy
Hiện tại, mỗi ngày sau khi tan tầm cô đều chạy đến quán bar, trở thành một loại hành động như phản xạ, thậm chí cô còn cảm thấy vui vẻ một cách biến thái, chỉ cần nghĩ tới một lát nữa có thể nhìn thấy Chu Gia Trạch, tế bào trong cơ thể cô bắt đầu hưng phấn, thế nào cũng không đè nén được. Một chút vui vẻ nho nhỏ khiến cô quên mất anh vô cùng chán ghét cô
Chỉ là hôm nay cô đến quán bar, đầu tiên không nhìn thấy Chu Gia Trạch, cô lập tức hoảng hốt, trước kia mỗi lần cô đến đây chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy anh ngồi ở chỗ nào, huống chi mỗi lần anh đều ngồi ở cùng một vị trí.
Chẳng lẽ bây giờ anh không mượn rượu giải sầu nữa! Tốt, đây đúng là một chuyện tốt, nhưng cô không khỏi cảm thấy mất mát
“Cô tránh ra, nếu không tôi đánh luôn cô” Người đàn ông lộ ra mặt mũi hung ác
“Các người muốn đánh thì đánh, tôi không cho các người đánh anh ấy”
Nhâm Niệm quật cường nhìn vào mắt người đàn ông kia, tay của cô không ngừng run rẩy nhưng không nghĩ sẽ rời xa anh một bước, cô trở nên quá to gan rồi, trước kia ngay cả nhìn đám con trai trong lớp kéo bè kéo phái đánh nhau cũng không dám, nhưng bây giờ có thể đứng ngăn ở trước mặt người khác rồi
Người đàn ông kia nhìn cô mấy lần, lúc này mới kêu mấy người đồng bọn giải tán:
“Tôi không đánh con gái, lần này coi như xong, lần sau cũng không may mắn như vậy đâu”
Chu Gia Trạch vẫn còn hùng hổ, không ngừng nguyền rủa, Nhâm Niệm sợ đám người kia nghe thấy sẽ trở lại đánh anh, cô cắn răng một cái dùng tay che miệng của anh lại
Chờ mấy người đàn ông ấy đi xa rồi, cô mới lấy tay của mình ra cũng là lúc Chu Gia Trạch đẩy cô ra:
“Ai cho phép cô xen vào chuyện của tôi?” Ánh mắt của anh nhìn cô chằm chằm
Cô giống như một cô dâu nhỏ làm sai chuyện, giờ phút này cúi đầu, nhẹ nhàng nói mấy chữ: “Thật xin lỗi”
Chu Gia Trạch chán ghét vẻ mặt này của cô, giống như anh đang kh