Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.
ì anh cơ hồ đã chạy tìm kiếm hết các quán bar trong thành phố. Anh cũng không biết vì quá mức lo lắng cho anh nên cô mới trượt cầu thang. Anh cũng không biết, anh nằm đó sắc mặt thờ ơ, lạnh nhạt nhưng cô có thể vì anh trả giá tất cả
Không phải cô ngốc mà vì cô đã trầm luân mà thôi
Nhâm Niệm trở lại phòng của mình, chân vẫn còn rất đau còn có dấu hiệu sưng phồng lên, cô vuốt chân của mình tựa hồ không còn cảm thấy đau nữa. Ánh mắt của cô ngập tràn châm biếm.
Châm chọc bản thân không biết lượng sức mình, châm biếm ý nghĩ kỳ lạ của mình, mà vết thương ở chân như dấu ấn ngu ngốc nhắc nhở cô đã từng làm một chuyện hết sức dại dột và buồn cười. Cô muốn khóc, khuôn mặt vo thành một nắm nhưng không khóc được, chỉ cảm thấy hành động của mình ngay cả mình cũng nhìn không được
Cô không biết dưới lầu đã khuyên giải đến đâu rồi, cũng không muốn đi, cô nhắm mắt lại, chỉ toàn là hình ảnh buồn cười của mình, chạy đông chạy tây tìm anh ta khắp nơi, còn anh lại nhìn cô giống như xem một vở hài kịch. Hành động của cô biến thành tự biên tự diễn, còn tự cho rằng mình sẽ làm anh cảm động. Cô hy vọng một ngày nào đó anh cũng trở thành nhân vật trong vở kịch này lại không biết anh vẫn luôn đóng vai khách mời xem diễn. Kết quả cô muốn mình trở nên tầm thường đến cỡ nào thì cô mới chịu chết tâm đây?
Cô mơ hồ ngủ thiếp đi, chỉ cảm thấy một nơi nào đó ở ngực đang đau dữ dội. Ngày thứ hai sau khi tỉnh lại, cô do dự thật lâu, ngập ngừng thật lâu, có lẽ nên chôn chặt chuyện hôm qua ở trong lòng, không nên đi hỏi bà nội Chu và bọn họ đã khuyên Chu Gia Trạch như thế nào.
Chân của cô bị thương, Nghê Vân và Chu Trị An đều đối xử với cô rất tốt, bảo người giúp việc chăm sóc cô cẩn thận. Bà nội Chu lại sợ cô nhàm chán nên vẫn luôn ở cùng cô, nói về những chuyện lúc cô còn nhỏ, khi còn bé cô đáng yêu như thế nào…
Anh giao chìa khóa cho người con gái tên là Thẩm Tâm Dịch cho tới bây giờ vẫn không có chỗ cho Nhâm Niệm cô ở lại.
Suy nghĩ như vậy, lòng của cô cũng lạnh dần. Cô nghĩ đến khi cha mẹ qua đời, thân thích chiếm hết tài sản, cô một mình đến trường tìm anh, lại nhìn thấy anh và Thẩm Tâm Dịch hạnh phúc, cô cũng không cảm thấy hạnh phúc của họ làm mình gai mắt. Thế giới của cô không liên quan đến thế giới của anh, quá khứ cũng vậy, hiện tại cũng vậy, ngay cả tương lai sau này cũng vậy, loại ý niệm này làm cô muốn giả vờ như không nhìn thấy anh, giả vờ xem anh như không tồn tại cũng không được
Cô vẫn tham dự bữa tiệc với giám đốc, thậm chí biểu hiện rất khá, còn bị buộc uống vài ly, cô nghĩ mình như vậy cũng tốt. Con người mà, không thể tiếp tục ngốc nghếch mãi, ánh mắt không thể mãi đặt trên một người đàn ông ngay cả liếc nhìn cô một cái cũng không thèm
Thời gian trôi mau có lẽ rồi sẽ có một ngày cô có thể quên đi anh…
Nhâm Niệm phát hiện giám đốc Phương càng ngày càng thích mang cô đi dự tiệc, trước đây giám đốc Phương thích dẫn trợ lý Lương của anh đi hơn nhưng trợ lý Lương trời sinh: Nam nữ đều ngang hàng, vì thế có cô ở đây khách hàng sẽ càng hò hét để cho cô uống nhiều rượu hơn, mỗi lần trợ lý Lương đều bị chuốc rươu đến bất tỉnh nhân sự, mà từ sau khi giám đốc Phương mang theo Nhâm Niệm, bộ dáng nhu nhược của cô làm cánh mày râu không cách nào ép buộc được, trừ khi nào không có biện pháp mới uống vài cốc nên cũng không ảnh hưởng lớn lắm
Ấn tượng ban đầu của giám đốc Phương về Nhâm Niệm cũng không tốt lắm, như bọn họ ở trên thương trường nhiều năm, theo bản năng rất bài xích những người dựa vào quan hệ để vào công ty. Sau đó vì thái độ làm việc của Nhâm Niệm làm cho giám đốc Phương từ từ thay đổi cách nhìn về cô, ngay cả một nhân viên bình thường cũng không thích tăng ca nhưng Nhâm Niệm lại không từ chối cũng chưa từng than phiền, thanh niên bây giờ có thể siêng năng như vậy còn rất ít.
Nhâm Niệm cầm túi liền đi, áy náy cười với giám đốc, nói xin lỗi vì đã để đối phương đợi lâu. Thái độ của cô khiến giám đốc Phương rất hài lòng cũng cười với cô cùng nhau tiến vào thang máy, sau khi đi ra khỏi công ty, giám đốc Phương đi lấy xe, Nhâm Niệm đứng ở dưới cao ốc chờ anh
Trong lúc đang chờ đợi, cô nhận được điện thoại của cô nhỏ gọi đến bảo cô nên lưu ý đến những người đàn ông bên cạnh nhiều hơn, nếu có người thích hợp thì nên thử kết giao một lần không nên quá xem trọng tướng mạo, mà quan trọng là phải có nhà, có xe. Nhâm Niệm liên tục gật đầu, cô nhỏ còn nói với cô, Thùy Thùy không nghe lời trưởng bối, bây giờ không có tiền, mượn cớ về nhà mẹ đẻ để lừa tiền
Nghĩ vậy, cô không tránh khỏi chau mày lại, cuộc sống vẫn luôn bất đắc dĩ như vậy
Giám đốc Phương lái xe tới, cô lập tức chui vào trong xe, có thể anh sợ cô buồn chán nên chủ động hỏi cô một vài việc nhỏ để giảm bớt bầu không khí lung túng
Không có bất ngờ gì quá lớn, thời điểm lần đầu tiên tham dự tiệc, cô cũng không biết nên nói gì cũng không hiểu làm thế nào để cự tuyệt lời mời rượu của người khác. Bây giờ cũng học được nên nói như thế nào, thậm chí cũng phải làm nũng