Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Ngừng Yêu

Không Thể Ngừng Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.

cảm phiền chán bởi vì trước mặt là 2 người phụ nữ. Dì Trương đã từng chăm sóc nhiều người, biết Chu Gia Trạch hơi cáu kỉnh nên cười cười với Nhâm Niệm:
“Người già cho nên rất hay buồn ngủ, dì phải tiếp tục đi ngủ đây, chỗ này giao lại cho con”
Dì Trương nói xong lại còn nháy mắt mấy cái với Nhâm Niệm, cô biết dì Trương đã hiểu lầm, bà cho rằng bọn họ là người yêu, bởi vì Chu Gia Trạch bị thương nên tính tình mới kém mà đối xử với cô như vậy
Sau khi dì Trương đi ra ngoài, Chu Gia Trạch cố gắng đứng lên từ xe lăn, Nhâm Niệm lập tức đi hỗ trợ, lúc này anh cũng không đẩy cô ra
Sau khi anh đứng lên một chân thì Nhâm Niệm lập tức đưa cây nạng cho anh, thấy anh đã duy trì được cân bằng thì lúc này mới ra khỏi toilet và đóng cửa lại
Cô vẫn một mực đứng ở ngoài cửa toilet, một lát sau mới nhỏ giọng hỏi: “Xong chưa?”
Chu Gia Trạch không nói gì, cô mở cửa ra, đi vào dìu anh, nếu như anh chưa xong thì anh sẽ chủ động mở miệng nói
Lâu ngày, Nhâm Niệm cũng hiểu được quy luật của anh, mặc dù sắc mặt anh vẫn không tốt, nhưng cô cảm thấy rất thỏa mãn
Thỉnh thoảng, Nghê Vân sẽ chạy đến bệnh viện, sau khi nhìn thấy cách thức bọn họ ở chung lại nói với Nhâm Niệm: “Hãy chăm sóc cho nó thật tốt”
Nhâm Niệm biết Nghê Vân đang ra ám hiệu với cô, một lòng muốn đem cơ hội gần gũi này để cô có thể ở gần anh hơn, nhưng lại không biết đây là cơ hội nhưng cũng là bắt đầu của sự thống khổ nhất trong đời cô






Nhâm Niệm cực nhọc cả ngày lẫn đêm ở bệnh viện để chăm sóc cho Chu Gia Trạch, từ sau khi anh bị thương thì tính tình cũng trở nên hết sức nóng nảy, những ngày bắt đầu đau tay đau chân, ngay cả trở mình cũng đau, nhưng Nhâm Niệm vẫn túc trực ở phòng bệnh của anh, cho dù anh đau cũng kiềm nén, không muốn lộ ra, tựa hồ như vậy sẽ làm giảm khí phách đàn ông của anh.
Lúc anh thật sự chịu không nổi, Nhâm Niệm đã nói với bác sĩ hãy tiêm cho anh một mũi thuốc giảm đau. Vào buổi tối, anh mới biết mũi thuốc ấy là thuốc giảm đau bởi vì không đau giống như hôm trước nữa
Anh không đau, hẳn là một chuyện tốt nhưng anh lại lớn tiếng với Nhâm Niệm, thậm chí còn dùng cái tay không bị thương, lần mò được thứ gì sẽ ném về phía cô, ly thủy tinh vỡ thành mảnh vụn ở cạnh chân cô
Cho dù anh đối với cô như vậy nhưng cô vẫn không bỏ đi, chỉ im lặng nhìn anh. Vì thế Chu Gia Trạch càng thêm tức giận, cô tính dùng vẻ mặt này để tố cáo anh không bình thường sao?
Anh cho rằng ít nhất cô sẽ oán trách vài câu nhưng cô không nói gì, sau khi anh cảm thấy không òn thú vị nữa, cô sẽ cẩn thận thu thập những đồ đạc trong phòng.
Dì Trương không biết mình nói có gì sai, cô cũng không muốn trách móc dì: “Dì về nghỉ ngơi đi, nơi này cứ giao cho cháu”
Cô cười khổ một tiếng:
“Chỉ có điều, lần sau đừng nói những lời như thế trước mặt anh ấy, anh ấy nổi giận là phải, bởi vì cháu không phải là bạn gái của anh ấy”
Dì Trương nhìn Nhâm Niệm, chẳng hiểu ra sao cả, không phải là người nhà cũng không phải người yêu, vì sao cô lại ở chỗ này chăm sóc tên tiểu tử kia? Hơn nữa theo những gì bà biết thì tên tiểu tử kia vẫn chưa kết hôn, nhìn dáng vẻ cam tâm tình nguyện của Nhâm Niệm lại không thể không cảm thán, người trẻ tuổi thật không biết suy nghĩ cái gì, dù sao bà cũng già rồi cũng lý giải không nổi
Nhâm Niệm lại lộ ra nụ cười khổ, khó trách anh lại nổi cáu, bạn gái trong lòng anh chỉ có Thẩm Tâm Dịch, người ta chỉ biết bôi nhọ người anh yêu nhất, hỏi sao anh lại không nổi cáu?
Biết anh lại nổi giận nhưng cô vẫn đi vào phòng bệnh, từng bước một đi đến bên giường, đặt hộp giữ ấm ở đầu giường: “Vẫn còn nóng, anh ăn đi”
Chu Gia Trạch dùng đôi mắt nhìn cô chằm chằm, bỗng nhiên anh cười cười với cô, sau đó khẽ vươn tay, hất cái hộp giữ ấm cô vừa để trên đầu giường xuống đất
Canh nóng bên trong hộp giữ ấm rơi ra, thậm chí có một phần nhỏ rơi trên giày của cô, ánh mắt cô chống lại ánh mắt của anh, phát hiện trong mắt anh tràn ngập ý cười, là chế giễu, mỉa mai
Cô nhìn anh chằm chằm, không mở miệng, chỉ là nhìn anh
“Không hiểu sao?” Chu Gia Trạch thu hồi nụ cười: “Tôi nói cô không hiểu sao?”
Cô vẫn im lặng
“Đừng giả mù sa mưa trước mặt tôi. Cô tưởng tôi sẽ ăn những thứ cô làm sao? Thật ghê tởm” Anh gằn từng chữ chỉ trích rõ ràng truyền vào tai cô nhưng cô chỉ có thể nhìn anh
“Cô nghĩ rằng tôi không biết cô đang suy nghĩ gì sao? Thừa dịp tôi bị thương chủ động đến chăm sóc tôi, cô cho rằng như vậy tôi sẽ thích cô sao? Mẹ nó, nằm mơ đi, tôi làm sao có thể thích cô”
Nhâm Niệm hít vào một hơi thật sâu: “Tôi đi xuống dưới lầu mua cơm cho anh, anh muốn ăn thanh đạm một chút hay là muốn ăn ngon một chút”
Dáng vẻ bình tình của cô lại lần nữa làm cho anh chán ghét, quả nhiên đúng là da mặt dày: “Cô nghe không hiểu tiếng người sao? Cút cho tôi, cút”
“Nếu tôi không đi thì sao?” Cô lui về phía sau 2 bước vẫn nhìn anh
Anh muốn dùng tay nắm lấy thứ gì đó, nhưng những thứ ở cạnh đã bị anh ném hết rồi, anh khó chịu cầm lấy gối nằm của mình ném về phía Nh