Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341189
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1189 lượt.
âm Niệm. Nhâm Niệm cũng không né, gối đầu thuận thế rơi trên mặt đất, rơi trên nước canh trên đất
Nhâm Niệm nhìn thoáng qua gối đầu cũng không nhặt nó lên, cô nhìn Chu Gia Trạch, nhưng lại nở nụ cười giống như khiêu khích: “Anh tiếp tục dùng lực đi, dùng nhiều sức hơn một chút. Dù sao xương cốt của anh cũng không tốt như trước, nếu như dùng lực quá trớn mà trở nên dị dạng hoặc bất thường, đến lúc đó tôi xem Thẩm Tâm Dịch còn có c nữa không”
Chu Gia Trạch trừng mắt nhìn cô
Nhâm Niệm thấy anh tựa hồ không tiếp tục náo loạn nữa, thật bình tĩnh thu dọn những đồ dạc bừa bãi trên mặt đất, trên mặt đất những mảnh vụn thủy tinh còn có ấm trà bị vỡ… cô thật an tĩnh thu dọn, trong lòng không buồn không vui, có lẽ đã tập thành thói quen bị anh đối xử như vậy, vì thế sẽ không cảm thấy khó chịu, không cảm thấy đau và cũng không muốn so đo
Có lẽ Nghê Vân nhận được tin tức gì đó cũng đến bệnh viện, nhìn thấy biểu cảm của Nhâm Niệm và Chu Gia Trạch, cái gì cũng không hỏi, tựa hồ như đã biết xảy ra chuyện gì, sau khi Nghê Vân đến, Nhâm Niệm chào hỏi qua rồi bước ra ngoài, để lại không gian cho 2 mẹ con họ, cô đi một mình xuống phía dưới của bệnh viện
Bệnh viện rất lớn, thỉnh thoảng sẽ có bệnh nhân đi lại, mỗi một bệnh nhân, đều có người thân đứng bên cạnh, Nhâm Niệm không ngừng suy đoán quan hệ của những người đó là gì? Là vợ chồng, cha con, mẹ con, hay là người yêu…
Cô chua xót cười
Bọn họ có quan hệ gì chứ? Là người yêu sao? Không, ngay cả người thân họ cũng không phải
Trong lòng Chu Gia Trạch rất bực bội, suốt ngày phải ở trong bệnh viện, không thể đi chỉ có thể nằm, mặc dù theo ý kiến của bác sĩ, anh có thể ngồi xe lăn nhưng anh lại không muốn, nên từ chối lời đề nghị này
Nghê Vân nhìn con trai của mình, kéo chiếc ghế đến bên giường, lúc này mới ngồi xuống. Vị trí của ghế dựa vốn rời giường rất xa nhưng do Nhâm Niệm bố trí, cho nên bây giờ cũng không dám tới gần Chu Gia Trạch
“Con trai, đừng có tùy hứng như vậy, con không nên đối xử với Tiểu Niệm như thế” Nghê Vân lắc đầu, chỉ là trong giọng nói cũng không mang theo trách móc
“Con chỉ gãy xương, cũng không phải tàn phế, đừng xem con như hàng hóa hạ giá mà bán đi” Chu Gia Trạch nói không nên lời vì sao cảm thấy bản thân giống như người tàn phế, có lẽ chỉ vì một câu nói vô ý của Nhâm Niệm, làm anh bỗng nhiên mở rộng liên tưởng, nếu như anh thật sự tàn phế, vậy sẽ có người không chê bai anh mà ở lại bên cạnh anh không? Lúc đó có phải Thẩm Tâm Dịch sẽ bằng lòng ở bên cạnh anh, không chê bai anh không?
Anh không nghĩ ra đáp án, nếu như thật sự có ngày đó, anh cũng không hy vọng Thẩm Tâm Dịch trở về bên anh
“Sao con có thể nghĩ như vậy”
Nhìn con trai của mình hình như rất ghét đề tài này, vì thế bà cũng không muôn nhắc lại: “Con không muốn Tiểu Niệm chăm sóc cho con, vậy con hy vọng ai sẽ chăm sóc cho con? Thẩm Tâm Dịch sao?”
Chu Gia Trạch chu môi, không được tự nhiên cũng không nói lời nào, đúng là anh nghĩ như vậy, anh nghĩ nếu như anh tổn thương chính mình thì người nhà nhất định sẽ không nỡ thấy anh chịu khổ, sẽ giúp anh đi tìm Thẩm Tâm Dịch về, anh quả thật đã tính toán như vậy.
“Con trai, con hãy suy nghĩ một chút đi, nếu như con bé ấy muốn trở về thì đã sớm về rồi, tại sao đến giờ vẫn không thấy? Nó đã bỏ con lại một bên để đi tìm cuộc sống mới cho mình rồi, vì sao con lại cố chấp như vậy?”
“Con không tin, con tuyệt đối không tin” Anh không nghĩ ra, tình cảm của bọn họ nhiều năm như vậy, sao nói mất là có thể mất được
“Con trai, con không tin thì cũng vậy thôi” Nghê Vân đứng lên, vuốt đầu con trai của bà: “Vì sao con cứ muốn để tâm vào những chuyện vụn vặt như thế này, trên thế giới này có biết bao nhiêu đứa con gái tốt, con cũng có thể không có nó. Hãy nghĩ thoáng một chút đi, đừng làm chuyện điên rồ”
“Mà con làm không được, làm không được… Con nhắm mắt lại cũng muốn đi tìm cô ấy, muốn hỏi cô ấy vì sao”
Nhìn thấy hốc mắt Chu Gia Trạch đã đỏ lên, Nghê Vân cũng không đành lòng: “Mẹ nuôi con lớn như vậy, không phải để nhìn con vì một người phụ nữ mà làm chuyện điên rồ”
Anh không nói lời nào, anh cũng không biết mình làm sao vậy, tại sao lại buồn bực như vậy, trái tim giống như có người nào đó bóp nghẹn làm anh cảm thấy không thoải mái
“Gia Trạch, đừng quá coi trọng tình yêu, con nhìn An An xem, bây giờ nó cũng đã sắp kết hôn, thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất” Nghê Vân vỗ vỗ bờ vai của anh.
Chu Gia Trạch thật không ngờ mẹ sẽ chủ động nhắc đến chuyện của anh hai, nghĩ đến bây giờ lòng mẹ nhất định cũng không dễ chịu, vì thế anh cũng không dám náo loạn. Hạ An An – người con gái đó từ nhỏ đã thích Chu Gia Minh.
Ngày trước, Chu Gia Trạch với Chu Gia Dao thường gọi cô là chị dâu, Hạ An An thích anh hai như vậy, cô từng nói nếu không phải là anh hai cô sẽ không gả, đã từng khóc rất to khi nhận được tin Chu Gia Minh qua đời, vậy mà giờ cô cũng sắp kết hôn rồi. Tình yêu, có phải chỉ có những người đang yêu mới nghĩ nó quá vĩ đại nhưng nó vốn không vĩ đại như vậy
Sau khi Nghê Vân rời khỏi thì Chu Gia Trạ