Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1362 lượt.
Chu lại nghĩ đến việc giới thiệu bạn trai cho Nhâm Niệm, cô từ chối đủ kiểu nhưng bà nội Chu lại hết sức hăng hái. Cô cúi đầu ăn cơm, dứt khoát không muố nói tiếp, lúc cô ngẩng đầu gắp thức ăn lại bắt gặp ánh mắt như cười như không của Chu Gia Trạch, đột nhiên tay cô run lên, chiếc đũa rơi lên bàn, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ lên
Sau khi ăn cơm xong, bà nội Chu giữ lại không muốn cho cô về, ngày hôm sau được nghỉ phép nên cô đành ở lại, cô vốn muốn dọn dẹp nhưng lần này Nghê Vân nhất quyết không cho cô vào bếp nên cô đành ngồi nói chuyện phiếm với Hàn Giai Giai
Trong phòng khách Chu Gia Trạch và Chu Gia Dực đang thảo luận chuyện làm ăn gì đó, các cô nghe không hiểu nên đi dạo trong sân để ngắm trăng, ánh trăng chiếu xuống mặt đất thật đẹp, lá đỏ trong sân bay lất phất
“Bà nội nói hôm nay Gia Trạch đưa em đến” Giọng nói của Hàn Giai Giai cực kì bình tĩnh
Nhâm Niệm lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Hàn Giai Giai, cảm thấy lời này của cô còn có thâm ý khác:
“Bọn em tình cờ gặp nhau nên anh ấy đưa em một đoạn”
“Gia Trạch cũng có lúc tốt như thế sao, xem ra người chị dâu như chị lại không hiểu cậu ấy, luôn cho cậu ấy là người không làm cái gì không có lợi cho mình”
Nhâm Niệm không hiểu cụm từ không hiểu cậu ấy là có ý gì nên bất tri bất giác trả lời:
“Chỉ chở em một đoạn mà thôi, không có nghiêm trọng như vậy…”
“Chị nhớ công ty cậu ấy với nhà trọ của em hình như ngược đường nhau?” Hàn Giai Giai đột nhiên nở nụ cười
Hóa ra cô ấy ở đây chờ mình
Nhâm Niệm chu chu môi, đột nhiên cô phát hiện bất luận cô có nói gì, Hàn Giai Giai sẽ cho rằng cô đang kiếm cớ, bởi vì cô ấy đã có ý nghĩ của chính mình rồi
Hàn Giai Giai thở dài một hơi: “Là Gia Dực muốn chị tâm sự với em”
Thảo nào Chu Gia Dực lại cố tình kéo Chu Gia Trạch đến phòng khách nói chuyện, mục đích là muốn để các cô một mình tâm sự
“Em đừng hiểu lầm, anh chị cũng không có ý gì khác, Gia Dực luôn đối xử với em như em gái ruột cho nên anh ấy rất để ý chuyện của em. Anh ấy hiểu rõ em trai của mình, hơn nữa lúc trên bàn cơm, ánh mắt hai người nhìn nhau, Gia Dực đã nhìn ra hai người không bình thường nên muốn chị đến đây nói chuyện với em”
Nhâm Niệm gật đầu: “Em biết anh ấy luôn đối xử với em như em gái”
Lúc này, Nhâm Niệm mới gật đầu nói: “Cảm ơn”
Ít nhất bọn họ đều đứng trên góc độ của cô mà quan tâm, chứ không phải nói cô không xứng với Chu Gia Trạch
Bởi vì là tết Trung thu nên tất cả bọn họ đến đình nghỉ mát để ngắm trăng, Nghê Vân và Chu Trị An thỉnh thoảng lại nhắc đến chuyện lý thú của hai anh em Gia Trạch lúc còn nhỏ, nói rất thỏa thích, bà nội Chu tiếp tục đề tài nói Gia Trạch hồi nhỏ rất nghịch ngợm, còn Gia Dực lại ngoan ngoãn nghe lời hơn
Rõ ràng Chu Gia Trạch không phục cách nói của bố mẹ: “Cháu có chỗ nào nghịch đâu ạ? Rõ ràng là anh hai nghịch hơn cháu, anh ấy còn đánh nhau với người ta đấy”
Anh vừa nói xong, mọi người đều im lặng
Chu Gia Trạch cũng biết mình nói sai rồi đang muốn nói sang chuyện khác thì bà nội Chu lại thở dài nói: “Gia Minh cũng có lúc nghịch ngợm, khi có người bắt nạt An An thì Gia Minh lập tức xông đến, một chút cũng không do dự”
Bà nội nói, những chuyện mà Chu Gia Trạch nói trong điện thoại, không ngờ bà vẫn còn nhớ rõ như vậy
Chu Trị An dường như nhớ đến cái gì đấy: “An An sắp kết hôn rồi”
Nghê Vân lại cười, cực kì hiểu cách làm của Hạ An An: “Gia Minh đã mất lâu như vậy, An An cũng nên tìm một người đàn ông tốt cho mình, hơn nữa nhất định Gia Minh cũng không hy vọng vì nó mà có người sống không vui”
Bà nội Chu nói về những chuyện lúc nhỏ của Gia Minh, bộ dạng của anh nhu thuận nhất cũng là đứa ranh mãnh nhất
Chu Gia Trạch vẫn luôn nghe bà nội nói, hồi lâu mới phát hiện Nhâm Niệm không có trong lương đình, anh nhớ cô vừa mới đứng ở chỗ này. Anh tìm một cái cớ sau đó đứng lên rời khỏi
Nhâm Niệm không có đi xa, chỉ ngồi xuống bãi cỏ phía bên kia, ánh trăng rất sáng, anh dễ dàng nhìn thấy cô, sau khi đi qua anh dùng chân nhẹ nhàng đá đá cô, cô nhìn anh hồi lâu nhưng cũng không động đậy
“Đứng lên đi”
Nhâm Niệm vẫn không động đậy, nương theo ánh trăng nhìn anh. Anh giống như đang cười, nụ cười ôn nhu như nước, ngũ quan nhu hòa tuấn lãng khiến cô không tự giác cũng bắt đầu cười theo
Chu Gia Trạch ngồi xổm xuống, lấy tay nhéo mặt cô: “Cười ngây ngô cái gì?”
Nói xong liền kéo cô đứng dậy, anh không phát hiện trong nháy mắt nụ cười trên mặt cô liền biến mất
Chu Gia Trạch cứng rắn kéo cô đứng lên, đi về hướng khác trong sân, bên kia có một rừng trúc nhỏ có thể che chắn cho bọn họ không bị phát hiện.
Anh cầm tay cô, nhiệt độ trong lòng bàn tay nóng bỏng, không hiểu sao cô lại xúc động muốn khóc
Hai người đồng thời ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng:
“Hồi nhỏ em cũng không biết, “ánh trăng rước lấy họa” là cái gì, ánh trăng thì làm sao có thể gây ra họa, bây giờ em rốt cuộc cũng hiểu được rồi”
Chu Gia Trạch cười một tiếng: “Em không có uống rượu nói mê sảng gì đấy”
Nhâ