Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.
ông biết có phải ảo giác hay không. Lúc trước, khi cô và anh cùng một chỗ, anh sẽ đến đón cô tan sở rồi cùng nhau đi ăn cơm, tản bộ hoặc xem phim, cuối cùng anh sẽ đưa cô về nhà. Nghe qua cũng không phải là phương thức gì đặc biệt nhưng dù sao vẫn làm cho người ta cảm giác như luồng nước đang chảy
Bây giờ cách thức đó biến thành anh đến nhà cô ăn cơm, đương nhiên là cô nấu cơm, thỉnh thoảng cô sẽ để anh giúp đỡ một chút. Nhưng anh lại luôn tỏ vẻ chán ghét nói, người đàn ông thành công không xuất hiện ở trong bếp, cô tức giận đến mức hất nước trong tay lên mặt anh
Lại ví dụ như ngày trước, anh sẽ không bày tỏ ý kiến với cách ăn mặc và trang điểm của cô, nhưng bây giờ anh sẽ chỉ vào quần áo nói cô không có tế bào thẩm mỹ, thậm chí còn nhận xét về cách trang điểm của cô
Thay đổi như vậy cũng không làm cô thấy phiền, ngược lại còn cảm thấy quan hệ của hai người đã đi vào quỹ đạo, chỉ là cô không cách nào đoán được kết quả này là tốt hay xấu
Hôm nay bọn họ cùng đi siêu thị, trước đây cô không phát hiện anh là người đàn ông ích kỉ như vậy, lúc trước làm bộ tôn trọng lựa chọn của cô, thời điểm lựa món ăn cũng nhường cho cô, dáng vẻ rất giống một quý ông. Nhưng hiện tại, trong siêu thị, anh chỉ cầm những rau cải anh thích:
“Những thứ này anh thích, em cũng vậy phải không, cả cái này, cái này nữa cũng không tệ…”
Anh không ngừng nhặt bỏ vào trong xe đẩy làm cho Nhâm Niệm rốt cuộc cũng không thể chịu đựng nổi, bọn họ chỉ có 2 người, sao có thể ăn được nhiều đồ ăn như vậy? Cô phải liên tục không ngừng lấy đồ ăn trong xe đẩy ra. Chờ đi được hơn nửa ngày Chu Gia Trạch mới quay đầu, nhìn thấy rau cải trong xe đẩy ít lại càng thêm ít, không khỏi nhíu mày:
“Đồ ăn đâu?”
Nhâm Niệm quả thực hết cách: “Mọc chân bay rồi”
Chu Gia Trạch nhìn cô nửa ngày: “Em lại bỏ chúng ra à”
Nói xong còn gõ trán của cô, sau đó nhéo mặt cô nói: “Em xem, em gầy như vậy không chịu ăn nhiều một chút để bồi bổ, người khác nhìn vào còn tưởng anh ngược đãi em đấy”
Nhâm Niệm quay đầu đi: “Cảm ơn vì đã quan tâm nhưng em đang giảm béo”
“Em còn giảm béo, không để cho người ta sống nữa hả?”
“Em đang giảm bớt gánh nặng cho địa cầu, giảm thiểu đồ bỏ đi để tiết kiệm lương thực, đây cũng là cách để bảo vệ môi trường”
Cô nói xong lại hăng hái dạt dào, Chu Gia Trạch ở một bên che miệng cười
Nhìn anh như vậy cô càng cảm thấy tức giận
Sau khi về đến nhà, Chu Gia Trạch biểu hiện đầy đủ tính cách đại thiếu gia của anh, hoàn toàn không có ý đến giúp đỡ, ngồi lì ở trên sofa, chuyện thứ nhất làm chính là mở ti vi, sau khi cầm điều khiển bấm một vòng phát hiện không có gì hứng thú để xem, sau đó tắt ti vi cầm điện thoại chơi game
Lúc anh chơi game vặn thanh âm rất lớn, chỉ sợ người khác không biết anh chơi trò chơi, Nhâm Niệm vốn đang cảm thấy bất công, lại nghe tiếng thanh âm phát ra từ trò chơi càng cảm thấy khó chịu
“Anh đi vào rửa rau” Cô đứng ở cửa phòng bếp, không có gì tức giận
Quen nhau lâu như vậy, cô phát hiện anh có không ít ưu điểm, khuyết điểm, mà khuyết điểm lớn nhất chính là rất lười nhưng da mặt lại rất dày, có thể đem lời người khác nói cho vào tai trái ra tai phải, ưu điểm chính là anh rất ít khi nổi giận… Dù sao từ lúc anh làm bạn trai của cô cũng chưa từng phát cáu hay nổi giận lần nào, cho nên cô cũng quen không biết sợ là gì
Đối với mệnh lệnh của cô—phản ứng của Chu Gia Trạch chính là, làm như không có nghe thấy
Nhâm Niệm đi thẳng đến trước mặt anh, đoạt lấy di động trên tay anh: “Đi rửa rau”
Chu Gia Trạch lộ ra vẻ mất hứng. Nhâm Niệm lập tức biết vâng lời nói: “Em vừa phải rửa rau, vừa phải thái rau, còn phải vo gạo nấu cơm, sau đó còn phải làm đồ ăn, thực sự bận không thở nổi, hơn nữa còn không có năng suất, chờ đồ ăn làm xong không phải anh đã đói chết rồi sao”
Giọng nói của cô nửa làm nũng làm cho Chu Gia Trạch nhìn cô một lúc lâu, thậm chí ngay cả một lời nói phản bác cũng nói không nên lời, đành phải cười cười nói:
“Phí lao động của bản thiếu gia rất đắt”
“Dạ, vâng vâng”
“Gọi có ích gì đưa phí dịch vụ đây” Anh vừa đi vào phòng bếp, vừa cò kè mặc cả
“Cho em thiếu đi, anh cũng biết em rất nghèo mà”
Chu Gia Trạch hừ hừ 2 tiếng nhưng vẫn rất ngoan ngoãn đi rửa rau, động tác rất nghiêm túc hoặc có thể nói dáng vẻ rất nghiêm túc và cẩn thận, tỉ mỉ
Chỉ là một chuyện nhỏ nhưng Nhâm Niệm cảm thấy lòng mình tràn đầy ấm áp, không biết có phải cô rất dễ dàng thỏa mãn hay không, cô vừa cắt hành, lại vô tình nói ra lời trong lòng:
“Trước đây, em hy vọng nhất chính là hình ảnh hiện tại”
“Như thế nào?”
Anh phát hiện hôm nay tâm tình của cô không tệ, cho dù anh cũng không đoán được tại sao
Cô buông dao trong tay tựa vào kệ bếp nhìn anh: “Chính là có thể cùng người mình quan tâm cùng nhau nấu cơm”
Chuyện đơn giản lại làm cho người ta cảm thấy không đơn giản
“Em thật dễ thỏa mãn” Chu Gia Trạch không ngừng lắc đầu, nhưng nghĩ đến những chuyện cô đã đối mặt trong quá khứ, ngược lại càng khiến cô thêm khao khát những thứ này:
“Dễ dàng thỏa mãn, thật không có