Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341214
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.
ó thể phiền muộn như vậy, bao giờ cũng cảm thấy căm phẫn, tự hỏi tại sao mình không vạch trần những người xấu, chán ghét những kẻ ác. Hiện tại xem tivi, chỉ biết theo dõi nội dung của tác phẩm, cho dù chán ghét những người đóng vai phản diện, nhưng là ai cũng sẽ có kết cục, dù là tốt hay xấu
Lúc này, tiếng chuông di động reo lên có phần vang dội, cô cầm lấy điện thoại
“Chị Tâm Dịch”
Cô lộ ra nụ cười, cô chờ cuộc điện thoại này, chờ đến khi mọi việc được giải quyết xong xuôi đã lâu lắm rồi, cô không nén được nụ cười: “Chị nên nghỉ ngơi nhiều, bây giờ cơ thể đã cảm thấy khỏe hơn chưa?”
Cô vẫn nắm chặt di động, mãi đến khi đi vào vấn đề kia
“Gia Dao, chị muốn về nước sớm một chút”
Trong thanh âm của Thẩm Tâm Dịch, hàm chứa kích động và vui mừng, giống như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng, giờ đã được giải thoát liền lập tức muốn bay về với cuộc sống tự do
“Nóng ruột như vậy sao? Hay là tĩnh dưỡng thêm một khoảng thời gian nữa”
“Chị chờ không được nữa rồi, chị muốn về nước, gần đây anh của em sao rồi?”
Chu Gia Dao cầm di động nhưng nhịn không được cười khổ:
“Anh ấy khỏe lắm, tốt đến không thể nào tốt hơn”
Thẩm Tâm Dịch còn nói cái gì đó nhưng cô không nghe được chỉ cẩn thận nói:
“Chị Tâm Dịch, chị rời đi cũng gần 1 năm rồi, trong khoảng thời gian này, anh em không ngừng nổi điên, đã từng xảy ra tai nạn xe cộ, bây giờ cuộc sống của anh ấy rất an ổn… Anh ấy đã xảy ra rất rất nhiều chuyện, nhưng hiện tại mọi chuyện không còn như xưa nữa, chị có từng nghĩ…”
“Gia Dao, em biết vì sao chị phải rời xa anh ấy. Lúc ấy, chị cứ nghĩ mình sẽ chết mất, mà anh ấy cũng chuẩn bị cầu hôn với chị, chị sợ anh ấy chịu không nổi đả kích này, chị hiểu anh ấy là người rất dứt khoát. Chị sợ anh ấy sẽ làm ra những chuyện không thể tưởng tượng được, cho nên mới định rời đi. Nếu chị cứ đi như vậy, là chị chủ động nói lời chia tay, có lẽ anh ấy sẽ rất hận chị, cũng sẽ không đau khổ như vậy. Nếu như chị còn có cơ hội được sống, không phải ông trời đã cho bọn chị cơ hội sao? Gia Dao, bây giờ chị đã có được cơ hội này, chị sẽ nhanh chóng trở về”
Chu Gia Dao nhìn cuộc gọi đã kết thúc
Cô cười cười, ném di động xa một chút, dù sao đều là chuyện cũ của người khác, chuyện cũ rồi cũng sẽ phải có kết cục, càng rối rắm lo lắng chỉ khiến mình thêm bất an mà thôi
Mấy ngày nay, tâm trạng của Nhâm Niệm vẫn luôn không yên. Trong công việc lại liên tục phạm sai lầm, cho dù chủ quản không tiến hành phê bình cô nhưng ánh mắt rõ ràng như vậy, khiến cho người ta xấu hổ vô cùng. Trước kia, cùng bạn học đi làm kiêm chức, phát tờ rơi cho công ty bất động sản, lương căn bản là 50 tệ, thuận lợi mang đến một khách hàng tiềm năng có rất nhiều tiền. cuối cùng quản lý của bọn họ, quản lý những học sinh làm việc bán thời gian, chỉ vào cô phê bình:
Da mặt mỏng lại hay xấu hổ, như thế làm sao có thể làm việc được. Dường như muốn chứng thực lời nói của người khác có bao nhiêu chính xác, lúc đó mặt cô đã hồng càng hồng hơn. Cho tới bây giờ, một cỗ “da mặt mỏng, hay ngại ngùng” vẫn còn ẩn sâu trong lòng của cô, khiến cô mẫn cảm hơn người bình thường rất nhiều
Liên tục phạm sai lầm làm cho cô rất áy náy, chủ động ở lại xử lý công việc, không muốn bản thân trốn tránh. Năm lần bảy lượt kiểm tra xem có sai lầm hay không, tinh thần tập trung đến cao độ
Cuối cùng, sau khi làm xong, cô tựa vào trên ghế ngồi của mình, nhìn màn hình máy tính từ từ chuyển sang màu đen
Trong văn phòng, mọi người đã đi hết, cô ngồi nghỉ ngơi, chuẩn bị chốc lát nữa sẽ rời khỏi. Ban nãy, quá mức chuyên tâm, ngay cả đèn cũng không bật lên, lại do dự một lúc lâu, dù sao cô cũng sắp ra về, cô lấy túi xách, chuẩn bị cầm điện thoại, Chu Gia Trạch vốn muốn đến đón cô nhưng cô bảo không cần bởi vì phải tăng ca. Anh bảo sau khi cô tăng ca xong thì gọi điện thoại cho anh
Hóa ra tất cả đều rất đơn giản, có người đang bênh vực cho kẻ yếu
Nhâm Niệm nhấn di động, màn hình nhanh chóng sáng lên trong màn đêm hắc ám. Cô gọi điện cho Chu Gia Trạch, bảo anh đến đón cô, sau đó cô giậm chân một cái, đèn hành lang lập tức phát sáng
Ra khỏi thang máy không a, bảo an chủ động chào hỏi cô, nói cô là một người cẩn thận lại có trách nhiệm, mấy ngày nay luôn về trễ nhất. Nhâm Niệm cười cười, không hiểu sao lại có chút phiền chán. Nghiêm túc và có trách nhiệm thì sao? Không phải chỉ là một viên chức nhỏ sao? Thăng chức cũng không đến lượt cô, cô cũng không có bằng cấp gì. Cảm giác này giống như hồi trung học, có vô số người khen ngợi cô nỗ lực, chịu khó nhưng lại không có câu sau.
Bởi vì dù có nỗ lực chịu khó, vẫn thua kém những đứa thông minh, con nhà giàu, cuối cùng khi lấy được phiếu điểm, ai sẽ nhớ bạn đã vì cuộc thi đó trả giá bao nhiêu thời gian và bao nhiêu nỗ lực?
Cô biết mình tức giận vì mình không đạt được thứ gì đó
Nhâm Niệm không có đợi lâu, Chu Gia Trạch đã lái xe đến, anh xuống xe mở cửa cho cô. Nhâm Niệm cười cười, chui vào bên trong xe
Anh mở nhạc, là bản nhạc mà cô t