Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
anh liếc nhìn chiếc kính ở phía trước, nét mặt của anh lạnh lẽo nhưng trán lại toát mồ hôi, dường như muốn chứng minh cái gì đó, anh tự cười với chính mình:
“Tớ và cô ấy đã chia tay, có gì phải kinh ngạc? Chẳng lẽ các cậu không biết tớ đã có bạn gái rồi sao?”
Sau đó là khoảng thời gian trầm mặc thật dài
Anh cười lạnh một tiếng, không biết lời nói vừa rồi là nói cho người khác nghe, hay cho chính mình nghe, anh mở miệng hỏi lại:
“Ở chỗ nào?”
Tâm tình đang tốt, vì một cú điện thoại này mà bị phá vỡ tất cả. Thật buồn cười có phải không? Khi anh không còn bất kì mong đợi gì thì cô ấy lại trở về, cô ấy mãi mãi đều có thể tùy ý như vậy, muốn đi thì đi, muốn ở thì ở, người khác tựa hồ cũng cảm thấy anh nên chờ đợi cô, nhưng vì sao không có ai hỏi anh: Dựa vào cái gì?
Sau khi đổi qua con đường khác, anh gia tăng tốc độ. Đi vào nội thành thì trời đã tối rồi, cả thành phố dường như chìm vào im lặng, bầu trời màu xanh đen kéo dài vô tận, những tòa nhà cao tầng giống như đang đắm mình vào dải lụa bạc ngàn, vô số ánh đèn chợt lóe rồi vụt qua
Anh dừng xe lại trước địa điểm tụ họp, ngồi ngây người một hồi lâu
Thân thể mỏi mệt không chịu nổi, anh ngổn ngang trăm mối nằm tựa trên ghế dựa, hít thở vài cái, lúc này mới hạ cửa sổ xe xuống, châm một điếu thuốc chậm rãi thả hơi ra ngoài không khí
Người ta thích nghĩ những chuyện đơn giản thành chuyện phức tạp, nhưng anh hết lần này đến lần khác ngược lại, thích nghĩ những chuyện phức tạp theo hướng đơn giản, nếu như vẫn còn không rõ ràng, vậy thì không cần tiếp tục suy nghĩ nữa
Anh khởi động xe, sau đó kéo ra một khoảng cách, ném tàn thuốc vào thùng rác ở ven đường. Sau đó nâng cửa sổ xe lên, lái xe rời khỏi, đương nhiên anh không quên gọi điện thoại cho bạn học nói rằng anh không đến, mới về quá mệt mỏi, anh muốn nghỉ ngơi, sau này có thời gian sẽ hẹn vào dịp khác
Lúc tan việc, Nhâm Niệm thu dọn đồ đạc, ngẩng đầu thì nhìn thấy Mạc Vĩnh Diễm đứng ở trước mặt mình: “Tiểu nhân đắc chí”
Tay cầm túi xách của cô hơi run lên, khi chống lại ánh mắt của Mạc Vĩnh Diễm thì bình tĩnh tự nhiên: “Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc”
Cô nhẹ nhàng nở nụ cười, cười ý tứ hàm xúc không rõ
“Sẽ có lúc cô phải khóc” Mạc Vĩnh Diễm hung hăng trừng mắt nhìn cô
“A, tôi sợ thật đó” Nhâm Niệm hừ một tiếng, sau đó đi ngang qua người Mạc Vĩnh Diễm rời khỏi
Ba ngày ngắn ngủi đã xảy ra rất nhiều chuyện, Mạc Vĩnh Diễm lại giao văn kiện cho cô xử lý, cô cười tiếp nhận nhưng sau đó đến tìm chủ quản của mình. Trước đây, cô nghe nói hai vị chủ quản cùng vào công ty, có tình bạn cách mạng, quan hệ không tệ, cho dù là văn kiện này chủ quản của cô cũng biết được
Cô mang theo nghi ngờ, người xử lý văn kiện là cô, tại sao người được hưởng công lao lại là Mạc Vĩnh Diễm? Chuyện này tựa hồ không công bằng, cô còn tìm ra lỗ hỗng rồi khắc phục lỗi của nó, nhưng nếu cô làm tốt Mạc Vĩnh Diễm sẽ hưởng thành quả, còn nếu cô làm không tốt vậy sơ sót đó sẽ do ai gánh chịu?
Cô nhìn sắc mặt chủ quản của mình khẽ biến, mặc dù ngoài miệng vẫn nói thay cho Mạc Vĩnh Diễm nhưng mà trong lòng đã có chút dao động. Huống chi hai người họ cùng vào công ty
Sau đó Nhâm Niệm cầm văn kiện mình đã xử lý xong đi tới phòng quản lý, văn kiện này có thiếu sót hơn nữa lỗ hỗng của nó lại không rõ ràng, tuy rằng thiếu sót đó đã bị phát hiện không mang đến thiệt hại nghiêm trọng gì cho công ty nhưng nếu như không phát hiện, công ty phải đối mặt với tổn thất rất lớn. Huống chi văn kiện này ảnh hưởng đến lợi ích chung của mọi người trong công ty
Cô đứng ở trong văn phòng của tổng giám đốc Lý: “Biết đâu đây chỉ do ngẫu nhiên, nhưng nhiều thứ ngẫu nhiên như vậy tựa hồ cũng không ăn khớp, hơn nữa tài liệu vốn do Mạc chủ quản phụ trách”
“Cô hoài nghi, cô ấy hợp tác với công ty đó gây ra chuyện tổn hại cho công ty?”
Nhâm Niệm lắc đầu: “Tất cả những người làm tổn hại đến lợi ích của công ty phải được xử lý một cách nghiêm minh, tôi chỉ suy nghĩ cho công ty thôi, những thứ này tôi chỉ tình cờ phát hiện ra”
Ba ngày sau, người được tuyển chọn hàng đầu cho vị trí thăng chức lại không được như ý nguyện, người được thăng chức lại là chủ quản của Nhâm Niệm, còn Nhâm Niệm cũng được tổng giám đốc điều đến làm trợ lý cho anh
Đi ra khỏi phòng làm việc, ý cười của Nhâm Niệm đông lạnh, cô đương nhiên biết Mạc Vĩnh Diễm không hợp tác với công ty kia, những thiếu sót này là do cô ấy để lại mà cô chỉ đúng lúc lợi dụng chúng như công cụ phản kích lại cô ta mà thôi. Khi nào thì cô lại trở thành người khiến cho người khác khinh thường như vậy?
Cô lên sân thượng của công ty, hôm nay gió thổi thật lớn, thổi trúng cõi lòng hiu quạnh của cô. Cô cảm thấy mình đã mất đi cái gì đó cho dù chúng vẫn đang tồn tại, cô đứng ở trước lan can, xe phía dưới giống như thủy long cuộn mình trong nước, càng lúc càng nhỏ
Thế giới này, thật sự có đúng sai chân chính sao?
Cho dù là những người làm việc ở trong công ty cũng thế, cũng có thể chia làm vô số dạng người, chức vị cao thì có thể tùy ý coi thường người thấp hơn mì