Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.
được, ngực cảm thấy đau xót. Đúng vậy, bây giờ cái gì cô cũng không biết, cô vốn là người vô tội, là mình đã lôi cô vào trong vòng xoáy này
Anh nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Anh nghĩ em đang muốn tìm cơ hội để ở riêng với anh chứ gì”
Nhâm Niệm vẫn che miệng cười: “Bản tính tự kỉ của anh mãi không sửa đổi, không ngờ vẫn hư như vậy”
“Hư, không phải em thích anh hư sao?”
Nhâm Niệm cúi đầu nhìn mũi chân của mình, suy nghĩ một chút, sau đó thoáng cười như có như không: “Có thể em là người thích ngược”
“Cái gì?”
“Em nói có lẽ em không có anh thì không được” Cô ngẩng đầu nhìn anh, chăm chú khiến anh hơi hoảng sợ, cô rút tay mình lại đi đến trước mặt anh, cùng anh bốn mắt nhìn nhau:
“Em hẳn là ngã bệnh rồi, chứng tự kỉ nghiêm trọng, cho nên anh đừng có trêu chọc em”
Chu Gia Trạch khẽ lắc đầu, anh cảm thấy cô bây giờ giống như một cô bé, nói lời đe dọa nhưng lại không có chút uy hiếp
“Đừng không tin em” Cô nói nhỏ bên tai anh: “Anh có nghe nói chưa? Có những người cố chấp, thà rằng hủy diệt tất cả cũng không muốn người khác có được”
“Anh rất sợ, sợ chết đi được”
Anh cười mà Nhâm Niệm cũng cười theo
Khi ăn cơm, bầu không khí rất hòa hợp, dù sao lực chú ý của mọi người đều đặt trên người bà nội Chu. Bà nội Chu rất ít uống rượu, chỉ có điều trong bữa tiệc ngày hôm nay bà không thể tránh khỏi, bọn vãn bối đều mời rượu nhưng bà nội chỉ nhấp một ngụm là được
Nói đơn giản, bữa cơm này ăn cũng không tệ. Chỉ là ánh mắt của Nhâm Niệm thường vô tình hay hữu ý đảo qua đảo lại trên người Chu Gia Trạch và Thẩm Tâm Dịch, hôm nay cô quyết tâm không để cho bọn họ có cơ hội chạm mặt nhau
Nhưng mà thật không ngờ, Thẩm Tâm Dịch không muốn gặp riêng để nói chuyện với Chu Gia Trạch, ngược lại nhìn Nhâm Niệm, trong ánh mắt không có nửa điểm thỏa hiệp
Nhâm Niệm cố tình đi đến bên kia, không đi được bao lâu thì Thẩm Tâm Dịch cũng bắt đầu đi theo. Khi tất cả đều nằm trong dự đoán của mình thì dường như những bất an trong lòng cũng hoàn toàn biến mất
Nhâm Niệm ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, hôm nay ánh trăng vô cùng sáng, cũng không tròn vành vạnh mà chỉ cong cong sáng lấp lánh treo ở trên bầu trời. không có sao, ngoại trừ ánh trăng ra thì tất cả đều là màu đen
“Tôi tin cô biết rõ tôi là ai”
Thanh âm của Thẩm Tâm Dịch không có ảnh hưởng đến tâm trạng thưởng thức cảnh đêm của Nhâm Niệm, môi cô hơi cong lên nhưng cũng không đáp
Thẩm Tâm Dịch không biết giờ phút này cô đang nghĩ gì nhưng điều đó cũng không quan trọng: “Tôi biết toàn bộ chuyện của cô và anh ấy, trong khoảng thời gian anh ấy gặp khó khăn nhất là cô đã ở bên anh ấy, giúp cho anh ấy đi ra khỏi khoảng thời gian tăm tối nhất”
Cô ta dừng lại một chút: “Tôi cũng không bài xích sự tồn tại của cô, thậm chí còn cảm ơn cô đã xuất hiện giúp đỡ anh ấy nhiều như vậy”
Nhâm Niệm chậm rãi xoay người: “Đó là lý do hôm nay cô tới cảm ơn tôi đã chăm sóc cho bạn trai trước của cô?”
Thẩm Tâm Dịch đã nhận ra điều gì: “Cô nên biết, lúc ấy anh ấy đau khổ biết bao nhiêu mà toàn bộ đều bởi vì tôi. Tôi và anh ấy yêu nhau nhiều năm như vậy, không phải vì sự xuất hiện của bất cứ người nào mà có thể tùy tiện phá hư tình cảm giữa chúng tôi được, hẳn là cô cũng phát hiện sự khác thường của anh ấy trong khoảng thời gian này, đó là bởi vì tôi đã trở về. Đương nhiên cô có thể không tin, cũng có thể xem nhẹ sự tồn tại của tôi, chỉ có điều phong thái của một người phụ nữ nên đẹp một chút”
Nhâm Niệm lại lần nữa xoay người không nói gì
Thẩm Tâm Dịch cho rằng cô ấy đã bị mình tác động, cho nên ngữ khí cũng thong thả hơn: “Dù sao chăng nữa tôi cũng nên cảm ơn cô, cảm ơn cô đã giúp anh ấy rất nhiều, chỉ là chuyện tình cảm từ trước đến nay không thể miễn cưỡng. Bây giờ anh ấy vẫn tồn tại trách nhiệm với cô, tôi nghĩ cô cũng sẽ không dùng phương pháp quá khích để tranh thủ sự thương hại của anh ấy, điều đó có vẻ như cô…”
Nhâm Niệm xoay người cắt ngang lời cô ta nói: “Mới vừa rồi ở chỗ này, chúng tôi đã hôn nhau”
Nhâm Niệm nhìn thấy sắc mặt của Thẩm Tâm Dịch thay đổi, bỗng nhiên cô cảm thấy buồn cười, nói dài như vậy so ra vẫn kém cô chỉ nói mấy chữ, cô chỉ chỉ dưới chân:
“Chính là ngay vị trí tôi đang đứng”
Thẩm Tâm Dịch cứng đờ tại chỗ
Nhâm Niệm đi qua bên người cô, đi được một đoạn mới chậm rãi mở miệng: “Không có ai nói với cô, cái gì gọi là vật đổi sao dời sao? Một người chỉ dựa vào những hồi ức đã qua để nhận định hiện thực là người thua lớn nhất, cho nên bây giờ, cô thua rồi”
Nhâm Niệm nói xong câu đó, lồng ngực không vì vậy mà cảm thấy vui, ngược lại như có luồng gió lạnh thổi vào, nơi đó trống trơn, lạnh lẽo, chính cô cũng không chạm thấy bất kì độ ấm nào. Cô không bcó nên đánh giá câu nói của mình là vịt chết còn cứng mỏ hay không? Hoặc giả cũng có thể nói là lừa mình dối người. Cô có thể hiểu được, mình mãi mãi không thể tự tin giống Thẩm Tâm Dịch, tự tin tình yêu của bọn họ không có gì địch nổi, tự tin giữa bọn họ không thể có người thứ ba chen vào, thậm chí có t