Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

đột nhiên mất tăm mất tích.
Cô không biết giữa Trần Văn Văn và Viên Cảnh Thụy đã có cuộc nói chuyện như thế nào, nhưng kết quả sau cuộc nói chuyện Viên Cảnh Thụy hằm hằm tức giận xông tới phòng cô chắc chắn không phải kết quả Trần Văn Văn mong muốn. Cô nhớ lại vài lần gặp gỡ Trần Văn Văn, mỗi lần cô ấy xuất hiện đều rất thu hút, lộng lẫy, khiến cô càng trở nên nhạt nhẽo, vô vị, ngay cả quá khứ của cô ấy và Viên Cảnh Thụy cũng đáng tự hào như thế, còn cô, chỉ duy nhất một lần vào sinh ra tử với anh cũng không được nói cho bất kỳ ai biết.
Nhưng cuối cùng anh vẫn chọn cô, giận giữ chất vấn cô, rồi để lộ vẻ yếu mềm trước mặt cô, khiến cô bị đánh bại không còn một mảnh giáp.
Chắc chắn anh biết cô không thể tiếp tục kiên trì, cô giận dỗi nghĩ, đôi môi vừa bị anh hôn vẫn đang nóng ran, tâm trạng phức tạp và hỗn loạn lại trào lên, không biết phải đối mặt với sự hỗn loạn trong tương lai thế nào khiến Đổng Tri Vy im lặng suốt cả buổi tiệc, không nói một câu nào.
Những người ngồi cùng bàn cô đều không quen, cô cũng cảm thấy vui vì điều này, những người xung quanh đa phần đều là người trong giới truyền thông, đang bàn tán sôi nổi về những người ngồi ở bàn tiệc chính, họ nói tiếng Quảng Đông nên cô nghe không hiểu. Cô vẫn đang lâng lâng trong trạng thái như mộng tưởng, muốn quay lại nhìn Viên Cảnh Thụy một cái, xác định lại mọi thứ vừa xảy ra ban nãy là thật, nhưng cố gắng mấy lần đều không đủ dũng cảm quay lại.
Mọi thứ đối với cô giống như một cơn mơ, có lẽ khi cô quay đầu lại nhìn thì mọi thứ sẽ tan biến như bọt nước.
Buổi tiệc khiến Đổng Tri Vy thấp thỏm không yên cuối cùng cũng kết thúc, một mình cô về phòng, sau khi cắm thẻ vào ổ đèn đồng loạt sáng lên, đóng cửa xong cô đứng tại chỗ một lát, vẫn có cảm giác không biết đêm nay là đêm nao.
Nhưng cảm giác lạ thường đột nhiên đưa cô quay lại hiện thực và khiến cô đưa mắt nhìn về phía tủ trà bên cửa.
Trên đó đặt một chiếc hộp gỗ nhiều ngăn để mở, bên trong xếp đủ các loại trà, từ Đại Cát Linh cho tới Bích La Xuân, còn có gói nhỏ loại cà phê hòa tan và cà phê tình nhân, hàng ngoài cùng để các gói đường nhỏ nhỏ xinh xinh đầy màu sắc và que pha cà phê chuyên dụng, cần gì có đó.
Cô đã ở trong căn phòng này hai tối, mỗi lần vào phòng đều nhìn thấy những thứ này, cảm giác quen thuộc tới mức có thể coi như không thấy gì, nhưng giây phút này cô có cảm giác trên đó như thiếu thứ gì, nhưng cụ thể là gì cô tạm thời không nhớ ra được.
Điện thoại rung cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, cô lấy điện thoại trong túi ra nghe, đầu bên kia vang lên tiếng của Viên Cảnh Thụy, câu đầu tiên đã chất vấn:
“Đổng Tri Vy, em đi đâu thế?”.
Cô vẫn không thay đổi được thói quen khi làm thư ký của anh, nghe thấy anh hỏi liền lập tức trả lời: “Em đang ở trong phòng, có chuyện gì à? Cần em xuống dưới không?”.
Đầu máy bên kia ngừng lại một chút, cô nghe thấy tiếng tạp âm ồn ã vọng lại, không hề giống đang ở trong khách sạn năm sao.
Cô biết sau bữa tiệc kiểu này mấy người ở bàn tiệc chính sẽ tìm một nơi riêng biệt để nói chuyện, thắt chặt thêm tình cảm, Viên Cảnh Thụy không cần phải bàn cãi là ngôi sao mới, chẳng ai muốn bỏ qua cơ hội tốt như thế này cả, nhưng tiếng bên kia vọng lại khiến cô ngỡ ngàng.
“Cảnh Thụy”. Anh đột nhiên lên tiếng.
“Hả?”. Cô khựng lại.
“Gọi anh Cảnh Thụy, anh đợi em ở góc phố, em xuống đi”. Anh có vẻ không hài lòng lắm.
“…”. Cô không lên tiếng.
Anh đợi hai giây, rồi định nói tiếp thì đầu máy bên kia vang lên tiếng trả lời khe khẽ, nhẹ nhàng như một cọng lông vũ, cô trả lời với giọng có phần bất lực trước anh, nhưng rất dịu dàng, dịu dàng vô cùng.
Cô nói: “Em biết rồi, Cảnh Thụy”.
Đổng Tri Vy thay quần áo xong mới xuống dưới với tốc độ nhanh nhất, cũng may cô ăn mặc đơn giản, lại không cần trang điểm, nhưng dù vậy khi xuống dưới tầng cô vẫn cảm thấy như có một sức mạnh nào đó đang thúc đẩy mình, nếu không nhanh chân lên thì có thể sẽ bị đẩy ngã ra đất.
Tới góc phố đầu tiên bên tay trái khách sạn cô đã nhìn thấy Viên Cảnh Thụy đang đợi dưới ánh đèn. Hồng Kông là thành phố không đêm, chưa tới mười giờ nhưng ở nơi gần khu có cảnh đêm đẹp tuyệt này người đi lại đã đông như nêm, cô thấy một mình anh đứng hút thuốc dưới bóng đèn nơi góc phố, trên người vẫn mặc bộ lễ phục tối nay, chỉ là không có áo khoác ngoài, không biết anh đã cởi ra và để đâu, bóng anh đổ dài trên mặt đất, gầy và hẹp, bị vô số bước chân người qua lại giẫm lên.
Dáng vẻ anh bây giờ không giống một sếp lớn luôn luôn ở trên cao, không gì không làm được mà cô quen thuộc, nhưng lại khiến cô muốn lại gần hơn bao giờ hết, lại gần anh hết mức có thể.
Cô còn chưa bước lại gần thì anh đã quay đầu lại nhìn cô và mỉm cười, khóe môi nhếch lên để lộ hàm răng trắng, bất giác khiến cô cũng cười theo.
Lần đầu tiên gặp anh cô không ngờ rằng bản thân mình có thể nhìn thấy anh như thế này. Thực ra anh luôn mỉm cười, ung dung thư thái, khiến người khác không thể cưỡng lại, nhưng luôn mang theo cảm giác nặng nề đầy áp lực, coi nụ cười là một thứ vũ khí lợi hại.
Nhưn


Old school Swatch Watches