Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.
g dáng vẻ nụ cười của anh bây giờ khiến cô cảm thấy anh như trong suốt, qua nụ cười ấy cô có thể nhìn thấu mọi thứ trong anh.
“Đợi lâu không?”. Cô lại gần hỏi anh, nơi này quá gần khách sạn, cô có phần lo lắng và để ý xung quanh, lúc lại gần không kìm được nhìn xung quanh một cái.
Anh vứt điếu thuốc đang hút dở trong tay vào gạt tàn trên thùng rác bên đường, rồi nhìn đồng hồ.
“Không lâu lắm, tốc độ của em rất nhanh”.
Cô quay sang nhìn anh, hỏi lại: “Tốc độ của em nhanh lắm sao? Tương đối thôi”.
Anh không nghĩ cô sẽ phản bác lại nên hơi sững lại rồi tròn mắt nhìn cô: “Đổng Tri Vy, em rất lợi hại đấy”. Nói xong liền đưa tay nắm tay cô.
Trước đây cô không bao giờ hỏi ngược lại anh như thế, nhưng sự thay đổi này diễn ra trong một thời gian ngắn, anh cho cô cái quyền ấy, đó là lời hứa anh đã nói, anh vui vẻ nhìn cô thay đổi, sự thay đổi này thực sự khiến anh cảm thấy vui vẻ và sung sướng.
Cô vẫn chưa quen với sự động chạm của anh, bỗng chốc gương mặt lại ửng đỏ, anh bật cười, nụ cười vô cùng vui vẻ: “Đổng Tri Vy, sao em giỏi đỏ mặt thế?”.
Cô mím môi cười, bản thân cũng không biết vì sao lại cảm thấy vui như thế này, tuy vậy vẫn cảm thấy có chút bất an: “Chúng ta đi thế này sẽ bị người ta nhìn thấy đấy”.
Anh lộ ra vẻ không hiểu: “Nhìn thấy thì làm sao?”.
Đổng Tri Vy cố gắng mấy lần nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay người đàn ông bên cạnh, cuối cùng đành từ bỏ ý định.
Thôi vậy, tư duy của người đàn ông này khác người thường, cô cũng không muốn giải thích nhiều, chỉ hi vọng ở thành phố nơi hai người chỉ là khách qua đường này, sự thân mật giữa anh và cô không thu hút sự chú ý của bất kì ai là được.
Tối hôm đó anh dẫn cô đi cầu thang máy có tay vịn Bán Sơn, cũng không cần lái xe mà chỉ thuê taxi, giống như hai du khách bình thường.
Taxi sẽ vào một con phố nhỏ chằng chịt như mạng nhện, con phố men theo sườn dốc hướng lên trên, cuối phố chính là chiếc thang máy dài không thấy được đầu còn lại, cứ men theo sườn dốc lên trên, mặc dù là đêm muộn nhưng ở đó vẫn đông kín người, vô cùng náo nhiệt.
Theo địa hình cao dần kề sát hai bên cầu thang có thể nhìn thấy đủ mọi loại hàng quán nhỏ, quán ăn và quán rượu là nhiều nhất, đèn đêm sáng rực, dường như mỗi quán nhỏ đều ngồi kín người, nhìn từ hai bên cầu thang có thể thấy những con phố bên dưới, nhỏ hẹp, đỗ đầy xe, có chỗ vô cùng ồn ào, có chỗ cực kỳ yên tĩnh.
Đây là lần đầu tiên Đổng Tri Vy tới Hồng Kông, mấy hôm trước đều vùi đầu vào công việc nên bây giờ được đứng trên cầu thang cô cảm thấy rất mới lạ, đôi mắt sáng bừng.
Anh đứng bên cạnh cô, tay trong tay, vai kề vai, như một đôi tình nhân bình thường, chốc chốc lại cúi đầu nhìn cô, hôn nhẹ lên mái tóc cô, niềm vui khôn tả chưa từng có.
Cảm giác có được lại tuyệt vời như thế, đặc biệt là sau chuỗi ngày dài đằng đẵng chờ đợi và giày vò, cô khiến anh cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Khi cầu thang lên cao tới lưng chừng núi, anh hỏi cô: “Muốn ăn gì không?”.
Cô còn chưa kịp trả lời thì anh đã tiếp: “Anh thấy ban nãy em chẳng ăn gì cả”.
“Sao anh biết?”.
“Anh nhìn thấy”. Anh khẳng định rồi kéo cô đi về phía đường giao nhau giữa hai cầu thang và đi xuống đường, dừng lại trước một quầy đồ nướng.
Đây là một quầy nhỏ lộ thiên chứ không phải cửa hàng gì cả, bên ngoài chỉ đặt mấy bộ bàn ghế nhựa đơn giản, tuy vậy việc buôn bán rất chạy, nhiều người không có ghế còn đang đứng đợi ở bên cạnh.
“Quán này ngon lắm, anh ăn rồi”. Nói tới đây anh quay sang nhìn cô rồi mỉm cười nói thêm: “Đi với một đám đàn ông”.
Cô hiểu ý anh, anh cười cô ban nãy hẹp hòi, cô muốn phản bác nhưng không biết nói thế nào nên chỉ cười.
Viên Cảnh Thụy bắt đầu tỏ ra hết sức thành thạo, gọi món này món kia, anh còn dùng tiếng Quảng Đông mặc cả với bà chủ.
Đổng Tri Vy đứng cạnh lắng nghe, đã quen rồi. Bây giờ cô không như ngày trước, không còn cảm thấy bất ngờ trước sự hứng chí nhất thời của anh ở trên phố nữa.
Cô biết anh lớn lên từ ngõ nhỏ, giống như cô vậy. Cô biết khi còn nhỏ anh không sung sướng gì, thậm chí còn quẫn bách, giống như cô thôi. Cô còn biết anh chưa bao giờ cảm thấy phải che giấu quá khứ của mình, chúng là một phần của anh, mọi thứ đều vô cùng tự nhiên.
Anh không phơi bày hết bản thân mình trước mặt mọi người, nhưng anh muốn một người hiểu anh, đó cuối cùng sẽ hiểu anh, từ từ, từng chút một, giống như cô, sau đó không bao giờ có thể rời xa anh nữa.
Anh để lộ niềm vui ra ngoài, và niềm vui ấy khiến cô cảm thấy hưng phấn theo. Ngoài mặt Đổng Tri Vy rất lạnh lùng, thực ra cô luôn là người phụ nữ coi niềm vui của người mình thích là mục tiêu cuộc sống của mình, hơn ai hết cô hi vọng mình có thể mang lại hạnh phúc cho anh, nói cách khác những người cô yêu đều là mục tiêu phấn đấu của cô.
Cuộc đối thoại của Viên Cảnh Thụy và bà chủ quán vẫn tiếp tục, cũng không rõ là có chuyện gì vui mà bà chủ cười phá lên, vừa nướng đồ vừa quết tương vừa quay lại khen cô trẻ, còn nói cô nhìn bạn trai mình đi, dẫn bạn gái tới đây còn mặc cả, thật chẳng ra làm sao. Mặc dù Đổng Tri Vy k