XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.

n khàn nhẹ tựa như ảo giác.
Có người đang gọi cô: “Tri Vy”.
Cô vội quay đầu lại hướng có tiếng gọi, cô nhìn thấy một bóng đen mờ mờ bên kia sườn dốc.
Bỗng chốc Đổng Tri Vy cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, cảm giác đột nhiên thả lỏng sau khi lo lắng cao độ trong một thời gian dài khiến cô gần như mềm nhũn. Cô muốn qua đó nhưng cơ thể không có sức, ngay cả động tác đơn giản nhất cũng không làm được.
Giọng nói ấy lại khe khẽ vang lên lần nữa: “Tri Vy”.
Cô lập tức đáp lại rồi cố gắng ép mình cử động, sườn dốc đầy đá vụn, cô mất rất nhiều sức mới bò sang được chỗ anh. Đúng là Viên Cảnh Thụy, vì bên kia sườn dốc cách xe một đoạn, trời đã xẩm tối ánh sáng rất yếu, nếu không có tiếng nói thì không thể nhìn thấy cô hoặc cô không thể nhìn thấy anh.
Dù vậy nhưng sau một vụ tai nạn đáng sợ thế này cuối cùng cô vẫn được nhìn rõ anh một lần nữa. Anh vẫn nguyên vẹn, chỉ có gương mặt tái xanh, một tay đặt trên đống đá vụn bên cạnh, một tay đặt đằng trước.
Đôi mắt cô nhìn anh, bao nhiêu lời muốn nói đang “tranh giành nhau” để được nói ra, cuối cùng cô lại thốt ra một câu liên quan tới mình.
Cô nói: “Tôi, tôi vẫn ổn”.
Anh nhìn cô rồi bật cười, nói nhỏ: “Tôi biết”.
Cô khựng lại, anh nói tiếp: “Tôi đã kiểm tra cô, cũng may, rơi xuống bùn nên chỉ bị sây sát một chút, cô còn nói chuyện với tôi”.
Đổng Tri Vy không thể tin được nên chỉ biết lặp lại lời anh: “Anh đã kiểm tra tôi? Tôi còn nói chuyện với anh?”.
Anh khẽ ừ một tiếng: “Cô nói, tôi vẫn ổn”.
Anh nói chuyện với cô như thế, giọng rất bình tĩnh, không bị ngắc ngứ, giọng điệu bình thường, chỉ là hơi nhẹ, nhưng vẫn đủ để cô nghe rõ, nếu không phải sắc mặt anh khó coi đến thế thì cô gần như có cảm giác hai người vẫn đang ở công ty, đang ngồi đối diện với nhau nói chuyện phiếm.
Trái tim hoảng loạn, bất an không biết bao lâu của cô bây giờ đột nhiên lại cảm thấy bình tĩnh khi nghe thấy giọng anh, cô còn phản bác: “Tôi không nói chuyện với anh, ban nãy tôi bị ngất đi, vừa mới tỉnh thôi”.
Anh mỉm cười: “Được rồi, tôi nhớ nhầm”.
Đại não bắt đầu hoạt động bình thường, đến lúc này Đổng Tri Vy mới nhớ ra việc quan trọng nhất mình nên làm bây giờ, cô thò tay vào túi tìm điện thoại, miệng nói: “Tôi gọi điện báo cảnh sát”.
“Tôi thử rồi, ở đây không có sóng”. Anh nói với cô.
“Còn anh lái xe đâu?”. Đột nhiên cô nhớ ra còn một người nữa.
Lần này anh ngừng lại một chút rồi mới đáp: “Cậu ấy bên cạnh tôi”.
Cô cúi đầu, cảm thấy xấu hổ vì bây giờ mới phát hiện ra còn một người nữa đang nằm trên mặt đất, cách Viên Cảnh Thụy không xa, là lái xe Trương Thành. Trương Thành bị hôn mê, hoàn toàn không có ý thức, xem ra không phải do anh ấy tự tới nằm đây.
Cô nhớ rõ Trương Thành có thắt dây an toàn, lúc xe lật người thắt dây an toàn thì không thể bắn ra ngoài như cô được, có nghĩa là Viên Cảnh Thụy đã kéo anh ấy từ trong xe tới đây. Đúng rồi, trước hoặc sau khi làm việc này anh còn hạ mình tới bên cô, kiểm tra tình hình của cô nữa.
Cô nhìn Viên Cảnh Thụy, xác định lần nữa.
Sếp của cô tuyệt đối không phải người bình thường.
Thấy cô bất động, anh liền nói: “Sao thế?”. Lúc nói anh còn chăm chú nhìn cô, đôi mày khẽ chau lại.
Lúc xe lật anh đã ôm cô, cũng bắn ra ngoài cùng với cô. Anh không hề buông tay, hai người cùng rơi xuống đất và trượt đi khá xa. Cũng may lúc rơi xuống đầu không đập vào đá lớn nếu không chắc anh đã vỡ sọ ngay lúc đó. Nhưng không cần kiểm tra anh cũng biết tình hình của mình rất thảm, phần lưng tiếp đất rách toạc, đau rát như bị lửa thiêu, chắc chắn tay trái đã gẫy, vì ôm cô anh không thể điều chỉnh tư thế cơ thể lúc rơi xuống nên không tránh được va chạm, xương sườn rất có thể cũng đã bị thương, lúc hít thở vẫn âm ỉ đau.
Thế nhưng anh không hề mất đi ý thức, cơn đau càng khiến anh tỉnh táo. Đầu tiên anh kiểm tra tình hình Đổng Tri Vy đang nằm bên cạnh, chỉ muốn biết xem cô có an toàn hay không.
Đổng Tri Vy đã bất tỉnh, có thể lúc xe lật cô đã va vào đâu đó hoặc là sợ quá mà ngất đi. Cô sống ở thành phố, chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh thế này, ngay cả tai nạn xe bình thường cũng chưa gặp phải, nhưng bắt đầu từ tối qua cô tận mắt chứng kiến hàng loạt chuyện xảy ra, uy hiếp, đuổi bám, lở đất trôi xuống dốc, tự mình trải qua những chuyện này đối với một cô gái bình thường mà nói sợ quá ngất đi cũng là việc bình thường.
Anh luôn biết cô nhát gan, không thản nhiên và bình tĩnh như những gì thể hiện trên gương mặt, nếu không phải vì anh thì làm gì có chuyện cô phải chịu đựng nguy hiểm và sợ hãi liên tiếp như thế này.
Lúc anh hoảng loạn kiểm tra xem cô có an toàn hay không, Đổng Tri Vy mơ màng mở mắt lơ mơ nói mấy chữ, còn đưa tay về phía anh, anh muốn nói chuyện với cô nhưng cô lại nhắm mắt lại.
Ngày bé anh hay đánh nhau, từng nhiều lần bị thương, cũng không ít lần xử lý vết thương cho người khác nên kiểm tra xong anh có thể xác định chắc chắn cô không bị thương nghiêm trọng. Nhưng dù vậy, anh phát hiện mình sợ đến nỗi hai tay cứ run rẩy.
Anh chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như vậy, cho dù