Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.

iểm đấy”. Vị bác sĩ nói nốt nửa câu còn lại rồi nhìn cô với ánh mắt như đang nhìn một kì tích: “Cô cũng cùng ngã xuống đây? Tại sao cô không sao?”.
Viên Cảnh Thụy im lặng nãy giờ bây giờ mới ho một tiếng, lập tức thu hút sự chú ý của Đổng Tri Vy, cô đang định nói gì thì đã có người tới kéo đi, không đợi cô từ chối họ đã khiêng cô lên. Từ bùn đất lạnh lẽo bên cạnh đống đá vỡ Đổng Tri Vy được đưa vào buồng xe ấm áp, cuối cùng được người ta đẩy lên một chiếc ghế da, xe rất rộng, Doãn Phong đã ngồi sẵn trong đó, thấy cô vào liền chau mày.
“Đưa cô ấy sang xe khác”.
“Không dám phiền anh, tôi không sao, tự đi được”. Thấy mấy người khiêng cô tới lại chuẩn bị động chân động tay, Đổng Tri Vy lập tức lên tiếng: “Tôi ngồi cùng giám đốc Viên”.
Đôi mày của Doãn Phong càng chau mạnh hơn, cô quay sang nhìn Doãn Phong, biết người đàn ông này không thích mình.
Không sao cả, cô cũng không muốn ngồi cùng anh ta.
Cái may trong cái rủi là, mặc dù xe của họ gặp phải đá lở nhưng chỗ xe bị lật là đoạn đầu bị sụt lở, xe tới cứu viện vẫn có thể quay đầu và rời khỏi đây, dù vậy tình hình đường xá nguy hiểm và khó khăn khiến đội xe mất rất nhiều thời gian mới đi tới đoạn đường an toàn.
Dần dần cũng qua đoạn đường núi nguy hiểm, đoàn xe đưa Đổng Tri Vy rời khỏi nơi khiến cô cảm giác như vừa trải qua cơn ác mộng. Doãn Phong gọi điện cho bác sĩ nói vài câu, hỏi người bị thương liệu có chịu được cho tới khi về bệnh viện ở Thành Đô không, bác sĩ nói có thể, đoàn xe rời khỏi thành phố J với tốc độ nhanh nhất, lúc tới bệnh viện trời cũng sắp sáng, Doãn Phong tiếp tục nói chuyện với xe sau, bác sĩ nói: “Đều tiêm thuốc an thần rồi, cả hai đều ngủ say, tình hình khá ổn định”.
Doãn Phong sững lại: “Tiêm hết rồi?”.
“Ừ, tôi cũng tiêm cho thư ký của anh ấy luôn, cô này nhát gan, không có Viên Cảnh Thụy thì như mắc bệnh tâm thần vậy, tôi không có kinh nghiệm đối phó với phụ nữ”.
Doãn Phong cười nhạt: “Cô ta nhát gan? Đừng đùa thế chứ, cô ta dám trợn mắt nhìn tôi, to gan gớm đấy”.
Vị bác sĩ bật cười, lúc kết thúc cuộc gọi còn nhẹ nhàng nói: “Cậu chẳng hiểu gì cả”.
Chú thích:
(9) Nguyên văn: Hoàn phì yến sấu: Hoàn tức Dương quý phi Dương Ngọc Hoàn, Yến tức Triệu Phi Yến, có ý nói phụ nữ ai cũng có thế mạnh, điểm hấp dẫn của mình (ND).






Tai Nạn Của Đàn Ông
Đàn ông gặp phải tình yêu là tai nạn, tình yêu có thể làm được gì? Khiến cậu đắc đạo thành tiên hay trường sinh bất lão? Điều tình yêu có thể làm được chính là khiến cậu từ một người bình thường trở thành một người mù, người điếc, ngoài người ấy ra không nhìn thấy, nghe thấy gì khác nữa, điên đảo tinh thần, khuynh gia bại sản vẫn còn tốt chán, đen đủi hơn là ngay cả bản thân mình cũng phải đem ra đền.
1
Mặc dù lại là một mùa đông ấm nữa nhưng lúc mở cửa xe ô tô giữa những dãy nhà cao tầng mọc san sát nhau, làn gió lạnh táp thẳng vào mặt khiến Ôn Bạch Lương bất giác kéo chặt áo khoác.
“Lạnh lắm”. Anh vịn vào cửa xe, nói với Đới Ngải Linh vừa thò hai chân ra ngoài.
Sau khi vào hội trường, nhiều người bước tới chào hỏi Đới Ngải Linh, đương nhiên cũng lên tiếng chào hỏi người đang đứng cạnh chị là anh mấy câu, chị vẫn luôn miệng cười, tay khoác tay anh, dường như anh là một tấm áo khoác nữa của chị vậy.
Chị giống như cá gặp nước còn anh lại cảm thấy hít thở khó khăn, đúng lúc có người lại gần nói chuyện với Đới Ngải Linh anh liền rút tay ra và nói: “Tôi đi lấy hai ly rượu”. Chị đang bận nói chuyện nên chỉ gật đầu, anh liền quay người bước đi, ban đầu còn kiềm chế bước chân mình sau đó không nén được nữa liền rảo bước nhanh hơn, chớp mắt đã đi tới nơi anh không thể nhìn thấy chị.
Buổi lễ trao giải vẫn chưa bắt đầu, trong hội trường chỗ nào cũng rộn ràng tiếng chào hỏi nhau, có người bàn luận sôi nổi, có người bạn cũ gặp lại, còn có một số người đơn thuần chỉ tạo quan hệ, đâu đâu cũng thấy trao đổi danh thiếp.
Nhân viên phục vụ bưng khay champagne đi dọc phòng tiệc, Ôn Bạch Lương tiện tay cầm luôn hai ly, đột nhiên có người vỗ vai anh, quay lại bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Đó là một khách hàng ngày xưa của anh, người đó đang tươi cười nhìn anh và hỏi: “Anh Ôn, lâu quá không gặp”.
Ôn Bạch Lương năm đó do thu hút vốn phi pháp nên suýt nữa bị vào tù, người này cũng là một trong những khách hàng của anh, đầu tư vào hạng mục ở công ty anh tầm mấy triệu tệ, sau khi biết công ty anh xảy ra chuyện thì cũng là người đầu tiên dẫn người tới công ty anh đòi tiền. Ôn Bạch Lương còn nhớ lúc đó mình đã rơi vào đường cùng, đã từng khốn khổ cầu xin trước mặt người này, anh ta thì nhổ luôn nước bọt trước mặt anh và nói: “Hôm nay cho dù mày phải bán mẹ mày đi thì cũng phải trả tiền cho tao”.
Gương mặt quen thuộc trước mặt vẫn nhiệt tình tươi cười với anh, thấy anh không đáp lại thì nói tiếp: “Nghe nói anh và chị Đới cùng tới, hôm nay chị Đới nhận giải à? Có thể giới thiệu cho tôi được không?”.
Ôn Bạch Lương ngạc nhiên một chút rồi mỉm cười: “Thế à? Vậy chắc có cơ hội đấy,