XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.

muốn em, nếu mẹ em nhẫn tâm một chút, có thể em cũng không xuất hiện trên cuộc đời này, vậy nên, từ rất lâu trước kia em đã lập lời thề, em nhất định phải cho con em gia đình tốt nhất, chứ không phải bóp chết nó ở trong bụng của em.”
Mỗi câu nói của cô, sắc mặt Trữ Mạt Ly lại trắng bệch thêm vài phần, nghe xong câu cuối anh quay mặt nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, sắc mặt trắng dọa người.
“Mạt Ly, đừng đập tan lòng tin của em. Em chọn anh, em phải cần nhiều can đảm lắm mới đưa ra được quyết định này, mặc kệ người ta hiểu lầm, gia đình anh phản đối, còn cả Quý Hàm… Bây giờ anh nói cho em biết đi, có phải em chọn sai rồi không?” Màu đỏ trong mắt cô dần chìm trong một mảnh sương mờ.
Trữ Mạt Ly nhìn mắt Trầm Khánh Khánh đỏ lên giống như ngày ấy cô cũng nhìn anh bằng ánh mắt này, dường như thứ rơi xuống không phải nước mắt, mà là máu.
Anh biết dù qua bao nhiêu năm, đối với cô mà nói, đứa con luôn là trời, là cả sinh mạng, là linh hồn không thể thay thế được.
Nhưng, đối với anh mà nói, cô mới là trời, mới là cả sinh mệnh, mới là linh hồn khắc sâu vào xương tủy.
Tim anh đập như trống, hít sâu một hơi, ngón tay run run đặt lên khóe môi cô, nhẹ nhàng hôn xuống: “Anh không thể mất em, em phải tin anh, anh làm mọi chuyện đều vì em… Đứa con, không thể giữ.”
Thà rằng cả đời anh không có cốt nhục của mình, cũng không thể khiến cô lại rơi vào nguy hiểm.
Trong nháy mắt này, ánh mắt Trầm Khánh Khánh trống rỗng.
Khi Quý Hàm làm cô tổn thương, cô đau lòng, không được thấu hiểu, không có cách nào tin tưởng lẫn nhau, không có nơi giải tỏa giận dữ và oan ức khiến cô cảm thấy bất lực.
Nhưng, Trữ Mạt Ly không giống vậy.
Dường như Trữ Mạt Ly đào trong lòng cô một cái động, rất sâu, rất bén, rất lớn, lần này khiến cô đau đến không thở nổi.
Cô tin anh yêu cô, nên cô không thử anh, cô tin lời anh nói, mặc kệ Niếp Bạch và Trữ phu nhân cưỡng ép dụ dỗ thế nào cũng không khuất phục, dù bên ngoài đều là kẻ địch, cô cũng quyết đứng bên anh.
Rốt cuộc là cô ngu ngốc, những tưởng sức mạnh ngang nhau, nhưng bây giờ mới biết cô không phải đối thủ của Trữ Mạt Ly.
Cổ họng Trầm Khánh Khánh nóng rát đau đớn, cô nói: “Vì sao? Cho em một lý do.”
Trữ Mạt Ly lập tức chau mày, kích động trong mắt dâng lên ngùn ngụt khiến người ta không thở nổi, thâm sâu nhìn không thấu. Anh phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn thật sự rất đau khổ.
Một giây trước trận, cửa bỗng mở ra.
Liễu Liễu đeo cặp nhỏ đi tới, dường như bị gió lạnh thổi tới nên hai má bé hơi đỏ, khuôn mặt đỏ hồng càng thêm vẻ đáng yêu, bé đứng ở cửa nhà ăn, tò mò nhìn Trữ Mạt Ly và Trầm Khánh Khánh: “Ba ba, dì Khánh Khánh?”
Lúc này Trữ Mạt Ly buông Trầm Khánh Khánh ra, nhanh chóng thay đổi sắc mặt, khi anh sắp sửa quay đầu, Trầm Khánh Khánh kéo áo anh, hung hăng nói thầm vào tai anh: “Không cần đứa bé, chính là không cần em.”
Trữ Mạt Ly như trong mộng, nhất thời không phản ứng kịp.
Cô nhanh chóng buông tay, đẩy anh ra, vuốt vuốt mái tóc ngắn, đến cửa nhà ăn. Liễu Liễu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to nhìn thấy Trầm Khánh Khánh thì sáng lên mừng rỡ, nũng nịu: “Dì Khánh Khánh, con vừa học được bài mới, đàn cho dì nghe nhé?”
Trầm Khánh Khánh cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia, bé ngây thơ như vậy, mềm mại như vậy, giống như nụ hoa trong nắng sớm, cần người lớn đặt trong tay bảo vệ.
Trầm Khánh Khánh nhớ lại đứa bé ba tuổi mình mới bế giờ đã lớn ngần này thì có phần e thẹn. Cô thích nghe giọng nói trẻ con non nớt gọi cô là dì Khánh Khánh, hưởng thụ nước miếng khi bé ôm cổ cô thơm lên mặt, đau lòng cho bé còn nhỏ như vậy đã không có mẹ…
Bé nói dì Khánh Khánh, dì sẽ làm mẹ của Liễu Liễu đúng không?
Máu không ngừng cuộn trào trong lòng ngực, như tìm lỗ hỏng phá tan cửa nhà giam ném cô lên mặt đất. Trầm Khánh Khánh nhìn gương mặt nho nhỏ đang chờ cô trả lời, ngón tay co quắp vặn vẹo, đau đớn đến chết lặng.
Hơi thở của cô thật loạn, chậm rãi mở miệng, cố hết sức mỉm cười rạng rỡ: “Hôm nay dì còn có việc, con đàn cho ba nghe nhé.”
Khuôn mặt nhỏ xinh lập tức viết hai chữ thất vọng, nhưng bé vẫn là đứa nhỏ hiểu chuyện nên gật đầu: “Sau này con sẽ đàn cho dì nghe.”
“Được.”
Cô hôn lên khuôn mặt cục cưng một chút, bé liền vui vẻ nở nụ cười.
Sau đó cô mở cửa ra ngoài không dám quay đầu nhìn lại.
Cô đương nhiên yêu bé, bé chính là con gái cô.
Nhưng, đứa bé trong bụng, cũng là con của cô.






Trầm Khánh Khánh bỗng mơ một giấc mơ, trong mơ không có chuyện gì, chỉ có từng mảng từng mảng màu đỏ, những sắc đỏ khác nhau, đậm đậm nhạt nhạt, vừa rõ ràng vừa mơ hồ, im lặng biến mất ngay trước mắt. Cô không biết mình muốn làm gì trong thế giới này, chỉ ngồi ngay ngắn ở trung tâm, thất thần nhìn thấy vô số màu đỏ biến hóa xẹt qua trước mặt. Đây vốn là một giấc mơ nhàm chán, nhìn lâu sẽ khiến người ta phiền lòng, nhưng không biết vì sao Trầm Khánh Khánh lại đắm chìm trong đó không thể thoát ra, giống như sợ hãi, giống như tò mò, còn có chút khẩn trương không nói nên lời.