Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341630

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1630 lượt.


“Gì?”
Trầm Khánh Khánh cố gắng ra vẻ bình thản: “Hình như em có thai.”
Thời gian chờ đợi dài như vậy, tâm trạng kích động của Trầm Khánh Khánh bị sự trầm mặc này phá vỡ, mà sắc mặt Trữ Mạt Ly càng lúc càng trắng bệch khiến cho trái tim cô chợt rơi xuống đáy vực.






Ngọn đèn trần thủy tinh chiếu sáng bàn cơm, cũng soi tỏ sự âm u trên mặt Trữ Mạt Ly, ánh sáng trắng rọi lên da thịt trở thành những sắc màu mộng ảo, khiến những biểu cảm trên mặt anh dần rơi vào mơ hồ, như vùi lấp tận trong mây, rồi tự do rơi xuống, lại chẳng bao giờ đợi được một cái ôm.
Hoảng sợ, ngạc nhiên, nôn nóng, hoài nghi, sợ hãi, trấn tĩnh… Mỗi loại cảm giác thay nhau hiện lên trong đáy mắt anh như nham thạch trào dâng cuồn cuộn, cuối cùng lại là vẻ bình tĩnh. Kỳ thật Trữ Mạt Ly rất giỏi che dấu, chỉ là sắc mặt anh hơi trắng, động tác hơi cứng ngắc, vẻ mặt không có gì vui sướng, thần thái như trống rỗng, rơi vào khoảng không mờ mịt. Trầm Khánh Khánh vẫn lưu lại tất cả vẻ mặt rối loạn đó vào tận đáy lòng, trái tim vốn kích động mong chờ giờ đã lạnh đi một nửa.
Bây giờ cô vẫn cố gắng giữ nụ cười, uống canh trong bát, nhưng cô không nói nên lời, trước đây cô từng đoán rằng Trữ Mạt Ly có thể sẽ rất kích động, sẽ tới ôm cô thật chặt, nhưng theo tính cách anh thì cũng có thể sẽ ngây ngốc một hồi, sau đó là ngạc nhiên và mừng rỡ, cô có thể giả vờ đắc ý chê cười anh ngốc như con nít. Chỉ là, cũng chẳng cần dùng tới, hành động, vẻ mặt, lời nói được trù tính hoàn hảo đều không dùng được. Có thế nào cô cũng chưa từng ngờ tới một khuôn mặt như vậy, bình tĩnh đến thờ ơ.
Trữ Mạt Ly nửa ngày cũng không trả lời, anh cúi đầu, ánh đèn thủy tinh chiếu lên hàng mi anh một góc, lấy mũi làm trục, khuôn mặt anh được chiếu rọi có phần cứng ngắc, như một khối băng. Chiếc đũa đã đặt trên bát, nhưng tay anh cũng không buông ra, sau một hồi lâu, anh cầm chiếc đũa tự gắp một miếng xương sườn, thả vào trong nước dùng sền sệt, từ từ ăn.
Trong không gian yên lặng, tiếng nhai thức ăn thật rõ ràng, Trầm Khánh Khánh đã đặt bát xuống, tựa lưng vào ghế nhìn Trữ Mạt Ly ăn cơm trong chén. Sau đó, anh lấy khăn giấy lau miệng, nhẹ nhàng nói: “Ngày mai đi bệnh viện kiểm tra lại một lần.”
Cô đứng dậy, hai tay chống trên mặt bàn, sát lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Trữ Mạt Ly, hai bên đều có thể nhìn rõ vẻ mặt mình trong đôi mắt đối phương.
Có một cảm giác khi bọn họ mới quen nhau, cảm giác không đội trời chung.
“Em thực tin tưởng anh. Ít nhất đến bây giờ em vẫn tin anh như trước. Anh đã nói em không phải thế thân gì đó, như vậy, em hỏi anh lần nữa, đứa con này, anh vẫn không cần?”
Trữ Mạt Ly vừa muốn mở miệng, Trầm Khánh Khánh lập tức đặt ngón trỏ lên bờ môi anh: “Đừng lấy sự nghiệp của em làm cái cớ, em có thể nói với anh, em có thể rời khỏi giới giải trí vì đứa con này. Suy nghĩ kỹ rồi, lại trả lời em.”
Đối mặt là một loại tra tấn không tiếng động, nhìn không thấy ánh lửa bùng lên trong không khí.
Tia sáng trong đôi mắt Trữ Mạt Ly nặng nề chuyển động, thay đổi liên tục, là anh đang giãy dụa, đang do dự, hình như có bàn tay bóp chặt mọi mạch đập của anh, sau đó bờ môi anh khẽ giật, Trầm Khánh Khánh nghe được đáp án của anh.
“Có Liễu Liễu còn chưa đủ sao?”
“Anh dám lặp lại lần nữa.”
“Liễu Liễu cũng là con của em.”
“Trữ Mạt Ly!”
Trầm Khánh Khánh đập một cái bát, dường như trong mắt cô có ngọn lửa đang bùng lên cuồn cuộn, gần như sắp lan ra ngoài. Sắc mặt Trữ Mạt Ly rất khó coi, anh ngồi im không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn Trầm Khánh Khánh đang nổi giận.
“Chẳng lẽ em nói em yêu Liễu Liễu, quan tâm con bé như con ruột cũng là giả? Nếu em thật sự nghĩ được như vậy, thì đứa con này giữ hay không có gì quan trọng.”
Trong đầu Trầm Khánh Khánh nhất thời trống rỗng, cô nghe được cái gì? Anh lại có thể nói rằng đứa con này giữ hay không có gì quan trọng ư, nó là con cô đúng không? Nó cũng là con anh nữa! Mang giọt máu của anh, có cốt nhục của anh, rốt cuộc là người tàn nhẫn thế nào mới có thể thản nhiên vứt bỏ một sinh mệnh như vậy. Anh có thể thương con gái anh như vậy, cũng không nguyện bố thí một chút tình yêu cho đứa con chưa cả chào đời này.
Trầm Khánh Khánh giận dữ, hai mắt đầy tia máu: “Anh đừng dùng lời này ép em, em yêu Liễu Liễu không có nghĩa em phải vứt bỏ con mình, đây vốn là hai chuyện khác nhau! Hay vì Liễu Liễu là con của anh và bạn gái cũ nên anh xem như trân bảo, còn con em thì anh có thể không cần? Trữ Mạt Ly, sao anh có thể nói lời táng tận lương tâm như vậy!”
Mặt Trữ Mạt Ly trầm như nước, bỗng đứng dậy tiến lên nắm chặt tay cô, khống chế cô làm tổn thương mình: “Trầm Khánh Khánh, em bình tĩnh một chút cho anh!”
Trầm Khánh Khánh ra sức phản kháng, đạp mạnh vào bàn chân Trữ Mạt Ly, nhưng Trữ Mạt Ly chỉ kêu một tiếng đau đớn, vẫn không nhúc nhích, cô thở phì phì hét lên: “Sao em phải bình tĩnh? Ba của con em nói muốn giết con em, anh bảo em bình tĩnh làm sao hả! Anh biết em hận nhất chuyện gì không? Em chưa sinh ra mà ba em đã nói không


Old school Easter eggs.