XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

lại nói cô gặp tình tiết con chim non [1'>.
[1'> chim non khi mở mắt sẽ nhận con chim đầu tiên nhìn thấy là mẹ
Thật ra lúc đó có thế nào thì cô cũng chưa phải là đứa nhỏ trưởng thành, cũng chẳng có nhiều mưu kế. Chỉ đơn giản là khi Đàm Mộ Văn quấn lấy Quý Hàm, cô bỗng giả vờ nhức đầu đau chân. Tai nạn giao thông khiến cô bị thương đầu và chân, cô vừa kêu đau một tiếng, Quý Hàm sẽ vội vàng chạy tới, sau đó kiểm tra lớn nhỏ một hồi. Quá tam ba bận, Đàm Mộ Văn cũng đã nhận ra. Bề ngoài hai người rất tốt đẹp, nhưng lại có khoảng cách vô hình. Số lần Đàm Mộ Văn lui tới ít đi, mặc dù tai Trầm Khánh Khánh được thanh tịnh, nhưng cô biết cô gái này sẽ không bỏ qua như vậy.
Sau khi Trầm Khánh Khánh xuất viện liền chạy đến đại học y tìm Quý Hàm, cảm ơn anh đã chăm sóc, mời anh ăn cơm, sau đó nhân tiện đi xem phim. Quý Hàm vừa phải thực tập vừa phải chăm lo bài vở, gấp gáp không thể tưởng tượng được. Trầm Khánh Khánh và Trịnh Thị - bạn cùng phòng anh cùng nhau sắp xếp cho anh một thời gian biểu. Sau đó cô thường tới tìm anh, một lần cơm nước xong Quý Hàm đi thanh toán, điện thoại của anh đặt trên bàn, Trầm Khánh Khánh nảy sinh ý đồ, thừa dịp bỏ vào trong túi xách. Lúc Quý Hàm trở lại không thấy điện thoại còn tưởng bị trộm trên xe buýt.
Sau khi trở về, Trầm Khánh Khánh lập tức xem tin nhắn của Quý Hàm. Đàm Mộ Văn thật sự vẫn chưa hết hy vọng, mỗi ngày gửi cho Quý Hàm không biết bao nhiêu tin nhắn. Quý Hàm trả lời rất ít, dù sao anh cũng bận rộn, lời lẽ dường như cũng khá lãnh đạm. Trầm Khánh Khánh cảm thấy hơi bực mình, nhất là khi đọc được một câu: Nếu anh vẫn chưa có bạn gái, có thể để ý đến em chứ?
Hừ lạnh một tiếng, cô liền thay Quý Hàm cắt đứt ý niệm trong đầu cô ta: bạn gái tôi có thai rồi.
Không ngờ ba ngày sau, khi cô tới bệnh viện kiểm tra lại thì thấy ở bên kia, Đàm Mộ Văn có vẻ kích động nói với Quý Hàm điều gì đó. Quý Hàm vẫn cau mày không nói lời nào. Trầm Khánh Khánh đến gần mới nghe được rõ hơn một chút. Cái gì mà người anh thích có phải là Trầm Khánh Khánh, cô ấy không phải như anh thấy, cô ấy trước nay luôn giả tạo, mọi người trong lớp đều biết cô ấy rất mưu mô...
Trầm Khánh Khánh không ngừng cười lạnh, nếu nói đến mưu mô thì Đàm Mộ Văn cũng chẳng kém hơn cô, vả lại cô coi trọng Quý Hàm còn thật lòng hơn cô ta ấy chứ!
Khi Trầm Khánh Khánh nghe đầy tai, bỗng đứng ra. Đàm Mộ Văn đưa lưng về phía cô nên không thấy, chỉ chốc lát Quý Hàm cũng nhìn thấy cô, lúc này Đàm Mộ Văn còn ở đó nói không ngừng, Quý Hàm cũng không phản bác.
Thời khắc nước mắt rơi cô cũng không biết là thật hay giả, nhưng thế nào thì cũng là rơi lệ, chắc là yếu ớt đáng thương. Vì khi chia tay Quý Hàm đã nói, nhất định anh đã bị đôi mắt ngấn lệ ấy làm cho mù quáng.
Lúc ấy Trầm Khánh Khánh không nói hai lời quay đầu bước đi. Cô đi không nhanh, nhưng bước rất dài, bộ dáng giống như thở gấp.
Cô thầm đếm một, hai, ba... sao còn không đuổi theo? Đợi một hồi, vẫn không nghe thấy động tĩnh gì.
Ngay khi cô nghĩ Quý Hàm sẽ không chạy tới, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Quý Hàm dừng lại trước mặt cô, nhìn cô, nhưng không nói một lời.
Cô vẫn ngấn hai hàng lệ, ánh mắt nhìn anh còn mang theo vài phần ấm ức.
Tính tình cô vốn bướng bỉnh, vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Quý Hàm liền chặn lại trước mặt, không cho cô đi.
Cô giương mắt nhìn anh, sắc mặt của anh hơi khẩn trương, thấy Trầm Khánh Khánh trừng mình, lại không biết mở miệng như thế nào, để mặc cô trừng.
Hai người trừng mắt nhìn nhau hồi lâu, rốt cuộc Trầm Khánh Khánh không kìm được, cúi đầu nhìn cánh tay anh, sau đó đột nhiên ôm lấy.
Quý Hàm sửng sốt, Trầm Khánh Khánh nắm tay anh không buông, hơi cố chấp nhìn anh.
"Anh biết điều này có nghĩa gì không?" Cô nâng mắt lên như cũ, có phần dữ dằn, hỏi anh.
Quý Hàm cúi đầu nhìn hai tay giao nhau, bỗng nở nụ cười: "Anh hiểu."
Thấy anh cười, trái lại đến Trầm Khánh Khánh sửng sốt: "Anh thật sự hiểu được sao?"
Anh ngẩng đầu, khuôn mặt thanh tú hơi hơi đỏ lên, ánh mắt mang ý cười liếc mắt cũng có thể thấy, nói: "Thực sự hiểu." Sau đó, giơ hai tay lên, từ từ mở ra, đan vào nhau, nắm chặt.
Mười ngón tay đan vào nhau, nắm chặt.
Không biết vì sao, trái tim vốn đã lạnh nhạt đột nhiên bốn bề sóng dậy. Cũng không biết vì sao, những giọt nước mắt giả vờ giờ lại ào ào chảy thêm lần nữa.
Quý Hàm hết sức bất ngờ, lập tức phản ứng lại, nhưng lần tất cả túi trên người cũng không thấy khăn tay. Trầm Khánh Khánh níu áo blouse trắng của anh, tựa đầu vào vai anh, nước mắt thoáng chốc thấm ướt mảnh áo trắng, cô buồn bực nói: "Vừa rồi em nói với chính mình, nếu... nếu anh không đuổi theo, em cũng sẽ không tha thứ cho anh."
Quý Hàm ngạc nhiên một chút: "Không tha thứ cho anh điều gì?"
"Không tha thứ, anh chân bước hai thuyền."
Sau đó, cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh.
Thật lâu sau này, Trầm Khánh Khánh gặp lại Đàm Mộ Văn đã làm nữ phát thanh viên. Đàm Mộ Văn trào phúng nói, Quý Hàm vẫn chưa nhìn rõ bộ mặt thật của cô sao?
Trầm Khánh Khánh đeo kính đen, thoạt nhìn thật bình