Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.

m, mau vào chăn đi, nếu không lại lạnh bây giờ.”
Một năm nay Lâm Lâm đều ngủ một mình , hôm nay được ngủ trên giường lớn của An Nhiên, không ngừng cười mừng rỡ, cọ An Nhiên làm nũng, “Mẹ, ôm con ngủ đi.”
“Được.”An Nhiên dụ dỗ cô bé nằm xuống, thấy Nam Tịch Tuyệt vẫn còn ở bên cạnh, liền để cho anh tắt đèn chừa alị đèn ngủ nhỏ trên bàn.
Lâm Lâm ngủ sợ tối, An Nhiên luôn để ngọn đèn nhỏ cho cô bé.
Nam Tịch Tuyệt không định ra ngoài phòng khách, ở trước bàn trang điểm của An Nhiên ngồi xuống, nhìn hai mẹ con các cô ngủ.
An Lâm Lâm ở trong chăn rầm rì mấy tiếng, nhỏ giọng nói: “Mẹ, sờ sờ.”
Cũng không biết từ lúc nào thì cô bé háo sắc như vậy, An Nhiên dỗ cô bé ngủ còn phải lấy tay của cô bé đặt lên ngực mình, An Nhiên hoài nghi có phải cô cai sữa cho cô bé quá sớm.
Cơn buồn ngủ tới, An Nhiên lại quên muốn cùng Nam Tịch Tuyệt nói chuyện, cứ như vậy ôm con gái ngủ thiếp đi.






Tranh Đoạt
Nam Tịch Tuyệt ngồi thật lâu, mới ý thức tới An Nhiên cũng ngủ thiếp đi. Anh rón rén đi tới bên giường, kéo chăn lên cho hai mẹ con cô. Một cái tay nhỏ của An Lâm Lâm đặt trên ngực An Nhiên, cẩn thận nghe, sẽ phát hiện cô bé còn ngáy nho nhỏ.
Vào lúc này anh một chút buồn ngủ cũng không có, định đi đến phòng khách mang cái ghế nhỏ qua ngồi ở mép giường coi chừng họ.
An Nhiên là nằm nghiêng ngủ, khom người về phía Lâm Lâm, ôm con gái vào trong ngực, làm tư thế sẵn sàng bảo vệ. Nam Tịch Tuyệt nhìn, đã hiểu được tại sao tối qua An Nhiên ngủ như thế, nhìn đến bả vai thon gầy của cô rủ xuống trên người con gái, trong lòng càng thêm có nhiều cảm xúc.
Bên ngoài nổi lên gió lớn, “O o” chà xát một hồi lâu rồi, đột nhiên giống như có ai vẩy hạt đậu nành ở trên kính, mưa to bị gió đập tới, ngay sau đó mưa to liền rơi xuống, chỉ còn tiếng mưa rơi ào ào.
An Nhiên mặc cho Lâm Lâm áo khoác thật dầy, đợi cô từ phòng vệ sinh ra ngoài bò lên giường ngủ lần nữa, nhìn vẻ mặt nóng bỏng của Nam Tịch Tuyệt, cô cắn răng, nhỏ giọng mắng: “Vô sỉ. Lâm Lâm vẫn còn ngủ ở bên cạnh em, tinh trùng anh lên não cũng không nhìn một chút xem đây là đâu!”
Lửa nóng trên người Nam Tịch Tuyệt bị cô làm cho khó ép được, nhìn Lâm Lâm lại ngủ tiếp, trước mắt anh mà cô còn dám trần nửa thân trên như vậy, đưa cánh tay dài duỗi một cái đem cô từ trong chăn ra ngoài.
Chờ Nam Tịch Tuyệt ra khỏi phòng ngủ dùng chân đóng cửa lại, giọng nói An Nhiên mới dám buông lỏng ra một chút, “Anh làm gì đấy, thả em xuống!”
Nam Tịch Tuyệt nhìn hai bên một chút, ôm cô vào phòng của Lâm Lâm, đá lên cửa cũng không mở đèn, đi tới trên giường nhỏ của Lâm Lâm ngồi xuống.
Anh ngồi xuống như vậy, cô liền cảm giác cái vật thô ráp kia đặt trên eo cô, cũng không dám cử động nữa rồi, chỉ oán hận bảo anh buông tay. Nam Tịch Tuyệt nào chịu buông tay, đem tay chân cô đứng lên ôm tựa như ôm trẻ nít, nhẹ nhàng lay động, trong miệng càng không ngừng gọi tên của cô.
“Anh thật ghê tởm, thả em xuống!” An Nhiên dùng sức đẩy anh, anh càng ôm chặt hơn, vùi đầu ở trước ngực cô không chịu lấy ra.
An Nhiên dùng sức đá anh, bị anh cầm chân, giúp cô làm ấm.
Thật ra Nam Tịch Tuyệt không muốn làm cái gì, anh chỉ nghĩ bình tĩnh một chút, sau đó nói rõ mọi chuyện cho cô, nhưng cô ở trong lòng anh, hương thơm trắng nõn mềm mại, mùi vị quen thuộc, để cho anh lưu luyến si mê thân thể ..... lửa nóng trong anh chẳng những không có đi xuống, ngược lại càng cháy hơn.






Tranh Đoạt (Hạ)
An Nhiên không chút suy nghĩ liền trực tiếp mở cửa, cửa vừa mở ra, cả người Tô Nam lảo đảo đi vào, ôm lấy cô.
"Quần áo của anh đâu?" An Nhiên thấy trời đang rất lạnh mà anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, bị anh ôm lấy, cả người lạnh giống như khối băng, cô không khỏi có chút bực mình, "Uống say như vậy còn chạy đến, chết rét ở bên ngoài thì người nào quản anh! ?"
"Người nào quản anh? Em quản à." Tô Nam ôm cô không chịu buông tay, tối nay anh mời rượu mấy vị lãnh đạo mượn rượu mà mắng, "Một đám tinh trùng lên não, đi con mẹ nó!"
An Nhiên đưa anh đến ghế sa lon nằm xuống, cởi giày đã ướt sũng của anh xuống, nhìn anh lạnh đến nỗi đôi môi tái nhợt, gương mặt cơ bản không có huyết sắc, có chút đau lòng. Tô Nam vì muốn cô và Lâm Lâm có một tương lai tốt hơn, mà bỏ sở nghiên cứu ở thành phố S, mang theo cô về thành phố C, tiếp nhận sự an bài gia đình đi theo con đường quan trường. Quan trường đen tối, làm cho trái tim tự cao của anh cảm thấy khó chấp nhận. An Nhiên cũng khuyên anh không thích làm dứt khoát đừng làm, anh cuối cùng lần nữa chiều lòng của cô, bảo cô chờ anh mấy năm nữa thăng chức, là có thể giúp đỡ An Nhiên về thăm nhà một chút.
An Nhiên tránh ra ánh mắt của Nam Tịch Tuyệt, "Không có việc gì, có mẹ ở đây, mau trở về ngủ đi."
An Lâm Lâm nhìn sang, sau đó từ từ đi đến chân của Nam Tịch Tuyệt, ôm lấy chân dài của anh, không vui bĩu môi, "Ba Tô lại uống rượu, uống vào còn mệt mỏi hơn mẹ." Thân thể nhỏ bé cô bé cọ vào


Disneyland 1972 Love the old s