Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

vừa hay nhìn thấy Nam tịch tuyệt đứng ở phía trước cửa sổ .
"Đi mau." An Nhiên lôi kéo Tô Nam chạy đi, nhưng đã không kịp rồi. Từ trong xe xuống sáu bảy người, đều mặc tây trang màu đen, An Nhiên thậm chí nhìn thấy bên hông bọn họ có súng.
"Các ngươi làm gì, buông anh ấy ra!"
Trong mưa to, An Nhiên phát hiện tiếng hét của mình nhỏ đi rất nhiều, cô giống như muốn biến thành người điếc.
Tô Nam bị một báng súng đập sau ngáy làm hôn mê, mấy người gọn gàng mà đem anh nhét vào trong một chiếc xe. Một người lưu lại ngăn trở An Nhiên, còn cố gắng che dù cho cô. Người trong xe phía sau xuống động tác nhanh chóng lên lầu.
"Các ngươi muốn làm cái gì?" An Nhiên đột nhiên hiểu ý đồ của bọn họ, cô liều mạng kêu Nam tịch tuyệt, "Mang người của anh đi, để cho bọn họ cút!"
Nam Tịch Tuyệt rất nhanh xuống, trong ngực anh ôm Lâm Lâm đã ngủ. Lâm Lâm bị quấn cực kỳ chặt chẽ, xem ra giấc ngủ rất sâu. Mấy người che chở anh, không cho một giọt mưa dính vào cô bé.
"Nam Tịch Tuyệt, anh định làm cái gì với con gái của em? Đặt bảo bối xuống! Đưa bảo bối cho em!" An Nhiên đi đến đoạt lấy con gái, lại bị người phía trước mạnh mẽ cản cô lại.
Nam Tịch Tuyệt không để ý đến cô, đem Lâm Lâm cẩn thận từng li từng tí bỏ vào trong xe, phân phó mấy người tới đấy: "Coi trọng con gái của tôi, đưa đến nhà mới ở thành phố S cho Aron, thiếu một cọng lông tơ bảo bối, tôi tự tay phế các ngươi!"
Mấy người cùng nhau rùng mình một cái, nói "Vâng" , động tác lưu loát lên xe.
Người lúc trước ngăn An Nhiên cũng đi theo lên xe, An Nhiên liền xông ra, rồi lại bị Nam tịch tuyệt cản lại, anh ôm lấy eo cô vác ở trên đầu vai, sải bước mang theo cô đi vào nhà.






Chua Xót
"Anh buông em ra!" An Nhiên đánh loạn lên lưng của anh, "Anh điên rồi, hơn nửa đêm đem Lâm Lâm ôm đi đâu?"
Âm thanh của cô ở trong hành lang tạo thành hồi âm, cả tầng tòa lầu đèn đang tắt cũng "Bành bạch" mà mở ra. Có người nghe được tiếng động liền mở cửa, vừa nhìn thấy khuôn mặt lạnh của Nam Tịch Tuyệt, lập tức rụt trở về, đem cửa đóng chặt lại.
Dép bị An Nhiên đá sạch, một đôi chân lộ ở bên ngoài, cảm giác khí lạnh từ lòng bàn chân truyền lên trên, cả người lạnh thấu. Đợi Nam Tịch Tuyệt mang cô về nhà vứt xuống trên ghế sô pha, cả người run rẩy.
"Anh đã cho người ta mang Lâm Lâm về thành phố S rồi, muốn gặp bảo bối hãy đi cùng anh." Nam Tịch Tuyệt bởi vì cô đánh, "Anh bảo đảm bảo bối không có việc gì, chỉ cần em ngoan ngoãn."
Không có tiếng trả lời.
"Anh vào đây. . . . . ." Nam Tịch Tuyệt thử đẩy cánh cửa, phát hiện cửa không khóa. Anh liếc mắt nhìn thấy An Nhiên đang ôm đầu gối ngồi ở trong bồn tắm.
Phòng tắm diện tích không lớn lắm, An Nhiên bình thường thích tắm, sau cố ý dời đi tìm ngôi nhà mới có phòng tắm lớn, căn bản cả phòng tắm chiếm hai phần ba.
Cô vẫn mở nước không ngừng, bồn tắm nước cũng tràn ra , trong phòng tắm nổi một tầng hơi nước màu trắng.
Nam Tịch Tuyệt đến bên người cô, mới nghe được cô đè nén tiếng nức nở, bị tiếng nước chảy che giấu hơn phân nửa. Anh ngồi xuống, vuốt ve tóc cô còn ướt không ngừng lay động bả vai.
An Nhiên không ngẩng đầu, ôm đầu gối xoay qua chỗ khác đưa lưng về phía anh, nghẹn ngào nói: "Đừng đụng vào em." Cùng anh ở chung một chỗ, khóc thì nhiều, mà cười rất ít, khổ cực như vậy, mà còn không bỏ được.
Nam Tịch Tuyệt ôm cô vào trong lòng ngực mình, an ủi: "Đừng khóc. Lâm Lâm là con gái của chúng ta, anh sẽ không để cho bảo bối có chuyện, em phải tin tưởng anh."
Bị anh dụ dỗ, tiếng khóc An Nhiên ngược lại lớn hơn, cô uốn éo người không muốn cho anh ôm, "Ai tin anh, tin anh đều là kẻ ngu. Nói không giữ lời tiểu Cẩu!"
Bị cô mắng cái gì anh cũng nhận, chỉ là anh không bao giờ muốn nhìn thấy cô và Tô Nam có bất kỳ liên hệ cùng tiếp xúc nữa, cho dù là một cái ánh mắt cũng không thể!
"Anh không phải ỷ vào anh ấy có thể nhịn, mà tới khi dễ người. Ai mà thèm anh, ai muốn đi theo anh!" An Nhiên càng nói càng đau lòng, cúi đầu nhìn đến cánh tay anh thu hẹp ở trước ngực cô, đã đưa lên miệng cắn. Cô cắn được rất hung, lúc buông ra thì có một vòng dấu răng có túa máu, Nam Tịch Tuyệt một tiếng cũng không kêu.
An Nhiên lại cắn một cái, trên cánh tay bắp thịt của anh cũng căng thẳng, cô liền lại nghẹn ngào nức nở khóc lên.
Cô khóc thật lâu, càng về sau cũng không biết là bởi vì lo lắng an nguy Lâm Lâm và Tô Nam, hay khóc vì mấy năm uất ức cùng khó cực.
Nam Tịch Tuyệt lấy vòi hoa sen xuống, đứng ở phía sau gội đầu cho cô, cô ngồi ở trong bồn tắm khóc không ngừng. Sau lại anh bế cô ra ngoài, lau khô, nhét vào trong chăn làm ấm. Ánh mắt của cô sưng cơ bản không mở ra được, cắn góc chăn nhỏ giọng nức nở.
Nam Tịch Tuyệt vỗ nhè nhẹ dụ dỗ cô, cô mệt mỏi dần dần ngủ mất.
Ngày thứ hai An Nhiên liền phát hiện thân thể không được tốt, tay chân lạnh lẽo. Cô sờ trên người, thăm dò cái trán một chút, một mảnh nóng bỏng. Cô biết mình đã sốt lên, ngồi dậy đi đến trên tủ đầu giường lấy cốc nước, vươn tay ra cảm giác không giống


80s toys - Atari. I still have