Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.
như bây giờ.
Ít nhất, bọn họ đều có công việc tử tế. Chỉ cần còn sống thì sẽ có hi vọng, sẽ có cơ hội hạnh phúc.
“Đúng là, Vương tổng nói không chọc nổi khối thuốc nổ là em.” Nam Tịch Tuyệt cười nói. An Nhiên dùng sức thúc cùi chỏ vào anh,”Anh còn cười, anh đáng ghét!”
An Nhiên đem chén nước đang dừng giữa không trung để sang 1 bên trên bàn, cô giúp anh bưng đồ ăn nóng lên. Hai người 1 tay bê mâm, tay còn lại thì nắm chặt 1 chỗ.
Bữa cơm này diễn ra khá lâu, An Nhiên thì ngồi trên đùi Nam Tịch Tuyệt. Vốn là anh đang đút cho cô ăn, dần dần bàn tay anh lại trở nên không thành thật. An Nhiên đang ăn thịt bò thì thấy anh vén áo lông và áo trong của cô lên, bàn tay cách áo lót của cô bắt đầu xoa nắn.
An Nhiên suýt chút nữa mắc nghẹn, vội vàng muốn kéo quần áo xuống,”Đừng làm bừa, em muốn ăn cơm.”
“Em ăn của em.” Nam Tịch Tuyệt quay người cô lại, ngón tay vạch quần áo trước ngực cô ra, xoa xoa đỉnh nhọn mềm mại, cắn mút, từ cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn,”Anh ăn của anh.”
An Nhiên ôm lấy đầu anh, hơi thở có chút không ổn định. Cô để mặc anh tàn phá bừa bãi trên người mình, tới khi cô bắt đầu phát run, anh chạm vào da thịt lạnh lẽo của cô, lúc đó anh mới hổn hển kéo quần áo đã bị đẩy cao của cô xuống,”Đi lên giường?”
Tình cảm đã đến lúc cao trào, Nam Tịch Tuyệt đã sẵn sàng để trải nghiệm. Lần này An Nhiên cũng không để anh muốn làm gì thì làm, cô nhìn đồng hồ trên tường, nói:”Em muốn gặp mặt Tô Nam.”
Trạng thái của Tô Nam so với An Nhiên tưởng tượng tốt rất nhiều.
Người của Nam Tịch Tuyệt nhốt anh tại một khách sạn cao cấp năm sao ở tầng cao nhất trong phòng tổng thống, trừ hạn chế hoạt động tự do của anh, ngay cả điện thoại cũng ở bên cạnh anh.
Lúc An Nhiên đi vào anh đang nằm ở trên ghế sofa nghỉ ngơi, mắt kiếng còn đeo lên trên sống mũi, có chút nghiêng lệch, trên ngực trừ một quyển sách —《 Walden hồ》, điện thoại di động nằm trên khay trà ở bên cạnh anh.
Sắc mặt có chút tái nhợt, trên người cũng không có vết thương gì. An Nhiên có chút không yên lòng đi sang bên cạnh ngồi, muốn xem trên gáy anh không có đụng bị thương .
Tô Nam tỉnh lại.
"Hai ngày nay em ở đâu? Một chút cũng không lo lắng cho an nguy của anh ?" Tô Nam đem mắt kiếng lấy xuống, nhẹ nhàng vuốt vuốt cặp mắt đau nhức. Hôm nay anh cực kỳ mệt mỏi mới đi ngủ, cô rốt cuộc đã tới, nhưng. . . . . . Anh giơ tay lên trêu chọc tóc sau tai cô, sờ dấu vết một ít nơi.
An Nhiên như bị điện giật run lên , cô bưng kín lỗ tai, "Em không phải. . . . . ."
"Không phải là không lo lắng cho anh, so với an nguy của anh, em liền trở nên vi bất túc đạo." Tô Nam giọng điệu bình thản trần thuật sự thật này, An Nhiên á khẩu không trả lời được.
Tô Nam đứng lên duỗi lưng một cái, chú ý tới An Nhiên ngước đầu đang theo dõi nhìn anh, trong mắt bao lấy nước mắt, uất ức khó chịu lúng túng áy náy đều có, chính là không muốn thấy anh như thế kia.
Anh khom lưng nâng cằm của cô lên, thấy trên mặt cô ửng hồng muốn quay mặt qua chỗ khác.
"Cùng anh làm ^ yêu." Tô Nam nhẹ giọng nói, "Để cho anh chân chính nếm thử một chút tư vị của em, anh tuyệt đối không nói ra."
"Phanh" một tiếng có vật nặng bị đá đến tiếp theo là tiếng vỡ vụn. Căn phòng này hiệu quả cách âm rất tốt, có thể thấy được động tĩnh ngoài cửa là có bao nhiêu.
Đứng ở ngoài cửa hai thủ vệ nơm nớp lo sợ nhìn tới sắc mặt xanh mét Nam Tịch Tuyệt, mọi người đem sống lưng ưỡn thẳng lên.
Louis cẩn thận từng li từng tí đến gần Nam Tịch Tuyệt, "Đại đương gia, muốn động thủ sao?"
Qua thật lâu, Nam Tịch Tuyệt từ trong lỗ tai tháo ra ống nghe trộm ném vào trong tay Louis, "Không cần. Tô Nam muốn đi sẽ để cho anh ta đi." Anh đứng trước cửa nhìn một lát, mới sải bước rời đi.
An Nhiên kinh ngạc nhìn Tô Nam một cái, khẳng định nói: "Anh sẽ không."
Tô Nam thất bại cúi đầu lần nữa ngồi trở lại bên người cô, ôm cô vào trong ngực, "Làm sao em biết anh sẽ không, hả? Anh mặc dù thoạt nhìn rất dịu dàng, nhưng cũng là một người đàn ông, làm sao em cứ khẳng định như vậy?"
"Bởi vì. . . . . . Anh rất hiền lành."
Tô Nam dùng sức vuốt đầu An Nhiên, "Cái người phụ nữ này, đoán chắc anh đi!"
Ngữ điệu anh nhẹ nhõm vui sướng, không còn đè nén lo lắng nữa, lại làm trong lòng An Nhiên càng khó chịu. Cô tình nguyện Tô Nam mắng cô, thậm chí đánh cô. Người đàn ông này cùng cô qua đoạn thời gian gian nan nhất, cô cái gì cũng không thể cho anh.
"Thật xin lỗi, Tô Nam, thật xin lỗi. . . . . ." An Nhiên lẩm bẩm xin lỗi, vẫn nói đến ba chữ đấy.
Tô Nam giơ tay lên sờ mặt cô, lau đi nước mắt trong hốc mắt của cô.
Anh muốn hôn cô, bị cô tránh được.
Tô Nam không hề cưỡng cầu nữa, "Anh không phải một người chồng tốt, cũng không làm một người ba tốt. Khó trách em không quan tâm anh, Lâm Lâm cũng không muốn hôn anh."
"Không phải, anh rất tốt, thật rất tốt. . . . . ."
Tô Nam nhún nhún vai, "Lần đầu bị phát “Hảo Nhân Tạp, Chân Vô nại”. Em rất thích Nam Tịch Tuyệt?"
An Nhiên gật đầu một cái.
"Anh bây giờ c