Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

ó thể đi được chưa?" Anh đột nhiên chuyển đề tài, An Nhiên có chút sững sờ, lập tức liền gật đầu.
"Em cho người tiễn anh."
"Không cần." Tô Nam phất tay một cái, lấy áo khoác trên ghế sa lon lên mặc vào, "Mẹ anh không muốn nhìn thấy em. Nơi này là nhà anh, anh biết đường." Anh đi đến cửa thì ngừng lại. Phía ngoài hai người thủ vệ lễ phép hướng anh cúi người một cái.
Tô Nam cúi đầu, trên sàn nhà có thể thấy bóng dáng An Nhiên bị kéo dài, Anh nói một câu thật nhỏ: "An An, không thấy."
An Nhiên là ở lầu một trong quán cà phê tìm được Nam Tịch Tuyệt. Anh bảo người ta thay đổi vị trí ghế sa lon, ngồi đối mặt vách tường. Đôi tay bụm mặt.
Cô ở trước mặt anh ngồi xuống, tay đưa lên sờ anh, giữa ngón tay là ướt át .
"Anh ấy đã về nhà." An Nhiên nói.
"Ừ."
Cô ôm lấy anh, ghé vào lỗ tai anh nói: "Chúng ta cũng trở về nhà thôi."
"Tốt."
Trên đường trở về, An Nhiên kéo bước, cố ý đạp bóng dáng Nam Tịch Tuyệt. Ánh mắt của anh không giống mới vừa rồi đỏ như thế, An Nhiên thẹn thùng nói, "Em không như thế nào, anh khóc cái gì?"
"Người nào khóc." Nam Tịch Tuyệt nói.
An Nhiên đưa ngón trỏ ngoắc ngoắc về phía anh, "Anh qua đây."
Nam Tịch Tuyệt không hiểu ngang nhiên đi qua. An Nhiên vỗ vỗ gương mặt tuấn tú của anh, "Đàng hoàng khai ra, anh mới vừa rồi suy nghĩ cái gì không tốt?"
Ánh mắt của Nam tịch tuyệt híp lại, "Suy nghĩ. . . . . ." Thanh âm anh quá thấp, An Nhiên nghe không rõ, liền lại gần chút.
Anh chợt khiêng cô lên , sải bước đi đến cửa chính chung cư cách đó không xa.
"Nam Tịch Tuyệt. Anh thả em xuống!" An Nhiên dùng sức lôi áo khoác của anh, " Khó chịu như vậy. Sao không trực tiếp nói xin lỗi ra, Này!"






An Nhiên ở trong bồn tắm quá lâu, cảm giác nước đều muốn lạnh, mới nhìn đến chân trần mang dép, tóc còn nhỏ nước Nam Tịch Tuyệt ôm khăn tắm dày to lớn tới. Vừa nhìn quần áo anh chính là mặc tạm thời, áo sơ mi trắng có một góc còn ở trong lưng quần, nút áo chỉ còn đóng mấy viên trước eo, mở hình V trong nhìn thấy lồng ngực màu mật ong căng đầy da thịt.
Tóc Nam Tịch Tuyệt thật cứng, dính nước liền có vẻ mềm mại, An Nhiên cảm thấy dáng vẻ này của anh là mê người nhất.
Cô chống hai tay bên bồn tắm đứng lên, oán giận nói: "Cầm một cái khăn tắm mà lâu như vậy, nước cũng đã lạnh." Mới vừa rồi từ trong nước ấm ra ngoài, cô không khỏi run rẩy.
Nam Tịch Tuyệt đem khăn tắm lớn tuyết trắng mềm bọc cô từ cổ trở xuống, giải thích: "Là 13 phút 14 giây, vừa mới mua, rửa sạch rồi hong khô đưa từ dưới lầu lên." Nói xong bế ngang cô lên, cân nhắc, "Giống như điểm nhẹ."
Cánh tay An Nhiên ở bên trong không rút ra được, không thể làm gì khác hơn là dùng đầu nhẹ nhàng đụng cằm anh, "Có như anh vậy sao? Cầm khăn tắm còn làm phiền người khác, em dùng khăn chỗ này không có sao?"
An Nhiên sau khi về nhà, Nam Tịch Tuyệt giặt cho cô mấy cái quần lót nhỏ vẫn treo ở trên ban công, cho đến tiếp theo cô đi chơi trở về tìm anh, quần vẫn còn treo ở nơi nào theo gió đung đưa, cô nhất thời không nhận ra được, vừa thông suốt tính khí. Bị Nam Tịch Tuyệt chỉ ra, lại phồng má không thừa nhận mình tức giận.
Cũng chính từ lúc đó trở đi, Nam Tịch Tuyệt dần dần cảm thấy, An Nhiên thực sự từ từ trở thành con gái rùi, cô gái nhỏ không còn béo ụt ịt vẫn chưa cao tới eo ếch của anh.
Cho đến tình yêu cuồng nhiệt kỳ, An Nhiên luôn cường điệu quần lót của cô muốn giặt tay. Hơn nữa lúc cô bị anh giày vò thảm, cô luôn không cho phép anh nghỉ ngơi, đẩy anh đi làm việc, đổi ga giường, giặt quần áo, cô liền khoác áo của anh vừa ngồi nhìn anh làm, tâm tình tốt còn có đung đưa hai chân bày ra bộ dáng nhàn nhã.
"Ai, " An Nhiên thở dài, giãy dụa, tự cố gắng đem đôi tay rút ra, "Em cứ muốn chuyện lúc trước, như vậy không tốt. Nên giống như nhìn đàng trước ."
Nam Tịch Tuyệt kéo chăn đắp cho cô, cho cô một nụ hôn dài, "Về sau chúng ta so trước kia hạnh phúc hơn. Tiểu Nhiên, tin tưởng anh."
"Ừ." An Nhiên cuối cùng đem hai cánh tay giải phóng ra ngoài, vỗ nhè nhẹ gương mặt tuấn tú của anh, "Về sau không cho phép động một chút liền đanh mặt, cười một cái, cười nhiều một chút." Cô véo gò má kéo khóe miệng của anh.
Nam Tịch Tuyệt buồn cười.
"Thật biết nghe lời." An Nhiên tán thưởng vỗ vỗ anh, chu miệng lên hôn lại anh, nháy mắt, "Tại sao anh cười lên như vô tội vậy?"
Nam Tịch Tuyệt dùng cằm đặt cổ của cô, "Còn gì nữa không?"
"Vẫn còn rất mê người." An Nhiên một tay ôm anh, một tay đi kéo khóa quần anh. Anh đè lên cô, cô đã sớm cảm thấy cái kia đã thức tỉnh, đưa tay chen đến giữa eo hai người nhúc nhích mấy phen, "Không thể bởi vì lớn tuổi liền ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu."
Cô chợt đẩy anh té ngửa, nghĩ đè tới, hai chân bị băng bó quá chặt không có mở ra được, anh lật ra lại lật lại, giống như chỉ cõng xác Ô Quy giằng co.
"Anh đáng ghét, đem em bao chặt như vậy làm gì?" An Nhiên nhếch nhác đem khăn tắm đá ra, hung hãn dạng chân trên eo anh, hùng sư vấn tội.
Nam Tịch Tuyệt bởi vì cô khi dễ, nhìn cô lưu loát hiểu biết cởi


Old school Easter eggs.