Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
ắp chung cư, cuối cùng cũng phát hiện ra anh, nhưng là, anh không phải có một mình.
Lúc này mưa đã sớm ngừng, bầu trời trong vắt, ánh sao lấp lánh.
Trên mắt Nam Tịch Tuyệt có buộc một đoạn vải màu hồng, che lại tầm mắt của anh.Anh đang bị người khác dắt đi.
An Ny nắm lấy bàn tay ấm áp của anh, từng bước từng bước đi chầm chậm. giống như trước kia, vô số lần, trên sân cỏ ở bệnh viện, cô dắt người đàn ông hai mắt gần như mù này đi, thuật lại cho anh ấy bầu trời trong xanh, hoa lá ngát hương, cây cối phát triển, đất đai ẩm ướt sạch sẽ.
Chung cư cũng không lớn, rất nhanh đã đi hết một vòng.
Đến cửa chung cư, An Ny không tình nguyện dừng bước.
“Được rồi.” Nam Tịch Tuyệt nói, muốn cởi cái băng vải xuống.
An Ny kiễng chân lên, ôm lấy mặt của anh, dùng sức hôn anh.
Lần đầu tiên Annie gặp Nam Tịch Tuyệt là vào mùa hè hai năm trước, đó là một buổi trưa vô cùng nóng bức, khó chịu. Ngồi ở trong phòng làm việc có điều hòa, phía ngoài cửa sổ thủy tinh là tiếng ve kêu từng đợt từng đợt. Nhiệt độ trong và ngoài phòng chênh lệch quá lớn, trên cửa số cũng đọng lại một tầng hơi nước. Phía bên ngoài mọi thứ đều bị ánh mắt trời thiêu đốt mà méo mó biến dạng.
Đúng lúc này chuông báo động vang lên. Đây là bệnh viện cao cấp mới được thành lập tại Bang C, khi Annie vội vã chạy tới, toàn bộ các bác sĩ đang trực đều đã tập trung tại đây. Viện trưởng vừa gọi điện thoại, vừa vội vàng chạy tới, hiển nhiên là đang liên lạc với các bác sĩ nổi tiếng về chuyên khoa mắt.
Mấy ngày này, không khí trong bệnh viện thấp đến dọa người, tất cả mọi người đều nơm nớp lo sợ. Trên hành lang khoa mắt ở tầng 7 đều là những người đàn ông vạm vỡ mặc tây trang màu đen, bên ngoài bệnh viện cũng có một nhóm người ngày đêm canh giữ.
Toàn bộ y tá cao cấp đều bị gọi tới. Annie cảm thấy vô cùng tò mò về chuyện này, trong lòng cũng kìm nén đến bức bối. Rốt cuộc là nhân vật thần bí nào đáng để điều động mọi người đến vậy.
Cho đến có một ngày, vì con của y tá trưởng bị sốt cao, nên không còn cách nào khác đành phải nhờ Annie thay cô ấy. Y tá trưởng dặn đi dặn lại cô nhất định phải cẩn thận từ lời nói đến việc làm, vào phòng bệnh thì không được nói chuyện lung tung, cũng không được nhìn lung tung.
Cố Lãng suy nghĩ một chút, nói: "Gọi anh Nam."
Annie sợ hãi, liền nói theo: "Anh.... ....Nam."
Cố Lãng đoạt lấy cái khay cô đang cầm trên tay, đẩy cô ngồi xuống bên cạnh giường, nói: "Tiếp tục gọi, gọi to lên."
Trong lòng Annie thầm mắng một câu, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi. Chuyện khiến cô hoảng sợ đó là băng gạc trên mắt Nam Tịch Tuyệt rất nhanh bị máu nhuộm đỏ.
Y tá đứng bên cạnh lớn tiếng ngăn lại, “Đừng gọi nữa, cô khiến bệnh nhân bị xúc động, như vậy mắt của anh ta sẽ bị mù hoàn toàn!”
Cố Lãng lại cố chấp ra lệnh cho cô, "Tiếp tục gọi. Mắt mù cũng còn tốt hơn mất mạng.”
Vành mắt Annie đỏ bừng tiếp tục lặp đi lặp lại ba chữ tiếng Trung. Tiếng Trung của cô vốn không tốt, Cố Lãng ở bên cạnh sửa lại khẩu âm cho cô.
Rốt cuộc, tay Nam Tịch Tuyệt giơ lên, nắm chặt tay cổ tay Annie. Cô nghe được anh gọi một tiếng: "Tiểu Nhiên, là em sao!"
Cố Lãng rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, nói: "Là em. Em đến thăm anh, anh phải chịu khó ăn cơm, phối hợp trị liệu. Chờ anh khỏe lại, em sẽ gả cho anh.”
Một hồi lâu, Annie cũng không phản ứng lại.
Lục Nhược nổi giận đùng đùng nói: "Cô nhóc, mau nói đi, nếu không đánh vỡ đầu cô."
Annie lúng túng nói: “Quá dài, tôi không nói được.”
Nam Tịch Tuyệt chỉ tỉnh táo được một lúc, rất nhanh anh lại rơi vào trạng thái ngủ mê man. Ngày hôm nay đối với Annie là một ngày xui xẻo, sau khi từ phòng bệnh đi ra, Cố Lãng tự mình dạy Tiếng Trung cho cô. Không nhiều lắm, chỉ là phải học thật tốt những lời anh ta vừa nói là được.
Theo như lời Cố Lãng, giọng nói của Annie rất giống giọng nói của cô gái mà Nam Tịch Tuyệt yêu. Annie cho rằng đây là lời nói vô căn cứ, vô cùng không tình nguyện bị uy hiếp. Nhưng cô hoàn toàn không có khả năng chống cự lại, cả ngày Cố Lãng gần như chỉ ép cô học Tiếng Trung, sau đó mang đến cho cô một đống đĩa nhạc, nói đây là những ca khúc mà người phụ nữ của Nam Tịch Tuyệt đã thu âm.
Annie cảm thấy giọng mình và cô gái kia hoàn toàn không có điểm nào giống nhau. Nhưng khi nghe cô ấy hát, cô cũng cảm nhận được tình cảm nồng nàn mà cô gái kia dành cho Nam Tịch Tuyệt. Mọi người đều nói ca hát không chỉ phụ thuộc vào ca từ và nhịp điệu, còn phụ thuộc vào tình cảm người hát. Thời điểm đêm khuya yên tĩnh, Annie quyết định buông thả một lần, khóc đến lệ rơi đầy mặt.
Annie bắt đầu nghiêm túc học câu Tiếng Trung rất dài kia, ngày nào cũng nói cho Nam Tịch Tuyệt đang nằm trên giường nghe. Có một ngày, cô đã đút được cho Nam Tịch Tuyệt ăn gần nửa bát cháo, Lục Nhược và Cố Lãng vẫn canh giữ bên ngoài phòng bệnh hung hăng đánh nhau một cái, hai người ôm nhau. Giọng nói của Lục Nhược run rẩy: “Cậy ấy sống rồi!”
Nam Tịch Tuyệt khôi phục bằng tốc độ kinh người .
Nhưng Annie cũng không vui vẻ mấy. Mỗi n