Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

cửa ra vào một lúc sau đó đi lên lầu, tiếng bước chân nặng nề mà chậm chạp.
An Nhiên thật vất vả mới khuyên được Nam Tịch Tuyệt trở về phòng khách ngủ, lại bị anh đè xuống giường"Cợt nhã" một phen mới có thể thoát thân. Cô che khuôn mặt đang đỏ lên của mình chạy lên lầu, không tự chủ nhớ tới lúc vừa rồi, anh cứ như vậy làm với cô, mặc dù cách quần áo, nhưng. . . . . .
Khuôn mặt Khâu Thiếu Trạch lạnh tanh đang chờ cô ở cửa phòng: "Thật đúng là đói khát, chỉ mới xác định quan hệ được có hai ngày."
An Nhiên chỉnh lại quần áo ngủ có nhiều nếp nhăn trên người: "Chuyện của tôi không cần anh quan tâm!"
"Hừ, " Khâu Thiếu Trạch một tay đút túi quần, chậm rãi đi về hướng phòng của hắn, "Chỉ là làm phiền em, lần sau làm thì tìm nơi bí mật một chút. Mặt mũi này, em không muốn, nhưng tôi còn muốn đấy."
An Nhiên hận nhất chính là điểm này của Khâu Thiếu Trạch, mỗi lần ở thời điểm cô vui mừng, hắn lại luôn luôn thích dội nước lã. Hắn cũng chỉ là người ngoài, tại sao lại nói với cô mấy thứ này ?
Sáng sớm hôm sau, An Nhiên từ trên giường bò dậy, ở trong tủ quần áo bới nửa ngày mới tìm được cái váy cao cổ không có tay, sau khi mặc xong, soi gương nhìn chung quanh, xác nhận che lại được dấu hôn trên cổ, lúc này mới có chút nhăn nhó xuống lầu.
Nam Tịch Tuyệt đang ăn điểm tâm, tóc vẫn còn ướt, chắc là mới vừa tắm rửa qua, anh đã thay áo sơ mi trắng, trông rát mát mẻ.
An Nhiên ngồi vào bên cạnh anh, lỗ tai nóng lên, nhỏ giọng hỏi: "Anh còn đau đầu không?"
Tối qua, lúc cô đỡ anh trở về phòng, anh lôi kéo cô không chịu buông tay, nói là nhức đầu, cô giúp anh vê huyệt Thái Dương, lại bị anh ôm áp xuống phía dưới, suýt nữa bị anh nuốt luôn vào bụng.
Nam Tịch Tuyệt lắc đầu một cái, "Không có việc gì." Anh cầm cốc sữa bên tay trái lên, ngừng một chút, " Tối hôm qua anh uống nhiều quá, không dọa em chứ?"
An Nhiên chuyên tâm cắt miếng thịt trong đĩa của mình, sau một lát mới đáp một tiếng: " Không nhỏ."
An Nhiên cũng không có nhiều thời gian cùng Nam Tịch Tuyệt tình chàng ý thiếp, Nam Tịch Tuyệt lợi dụng trại hè lần này kiếm được không ít tiền, cộng thêm mấy năm được học bổng lấy làm vốn, liền thuê tầng trên cùng của kí túc xá, chính thức thành lập công ty Lăng Hiên.
Nam Cung Quân Như am hiểu thư pháp cố ý đề chữ: "Khí vũ hiên ngang, Lăng Tiêu thẳng tiến!" Cố ý nói dòng chữ này có thể làm tăng thêm giá trị quan của công ty. Trương Nghiên nói ra ý kiến, thứ tự nên được đảo lộn một chút. Nam Cung Quân Như lại tỏ ra mình có kiến thức uyên bác: "Chữ hán của chúng ta phải đọc từ bên phải sang bên trái mới đúng."
Nam Tịch Tuyệt cả ngày bận rộn chuyện của công ty, căn bản không có nhiều thời gian hẹn hò cùng An Nhiên. Mà An Nhiên cũng phải đối mặt với một chuyện nhức đầu khác.
Khâu Thiểu Trạch còn một năm nữa là tốt nghiệp đại học, An Diệc Bác sắp xếp cho hắn vào tổng bộ tập đoàn An thị thực tập. Vì thế Nhập Hồng cùng An Diệc Bác cãi nhau một trận, ban đầu đồng ý cho Khâu Thiếu Trạch sang bên này, Nhập Hồng liền ép An Diệc Bác ký hiệp nghị, tất cả sản nghiệp của An thị đều thuộc về An Nhiên, không cho Khâu Thiếu Trạch một chút nào. Hôm nay An Diệc Bác lại cho Khâu Thiếu Trạch vào công ty thực tập, rõ ràng là muốn bội ước.
Mà An Diệc Bác lại giải thích là muốn bồi dưỡng Khâu Thiếu Trạch để làm trợ thủ đắc lực cho An Nhiên, dù sao hiện tại An Nhiên tuổi còn nhỏ, không thể nào tiếp nhận công việc của công ty được.
Kết quả của cuộc cãi vã là mặc dù Khâu Thiếu Trạch có thể đến An thị thực tập, nhưng là từ bộ phận nghiên cứu kỹ thuật bị điều sang bộ phận nghiệp vụ. Bộ phận nghiệp vụ quan trọng nhất khảo hạch tiêu chuẩn nghiệp vụ quản lý, Khâu Thiếu Trạch lại xuất thân từ y học lâm sàng, ở nơi này cơ hồ là không dùng tới kiến thức chuyên môn của mình.
An Nhiên vì trấn an Nhập Hồng, không thể không buông tha kỳ nghỉ hè học thanh nhạc, để đến tổng bộ An thị học bổ túc, tận lực tiếp xúc nhiều với các quản lý cấp cao, để đặt nền móng thừa kế sau này. Cứ như vậy, cơ hội để cô và Nam Tịch Tuyệt gặp mặt lại càng ít đến đáng thương.
An Nhiên còn chưa tốt nghiệp trung học, cho dù là con gái của An Diệc Bác, ở trong công ty cũng không có mấy phần được kính trọng. Những vị quản lý cấp cao này mắt đều mọc trên đỉnh đầu, người bình thường cũng đều không lọt được vào mắt của bọn họ. An Nhiên mỗi ngày đều nhàm chán ngồi trong góc nghe bọn họ thảo luận thị trường gì đó, chỉ dẫn đến ngủ gật. Trong khi giãy chết, thầy giáo giao bài tập, cô cũng phải gác lại.
Tuần này học năm buổi chiều, An Nhiên phờ phạc rã rượi từ phòng họp ra ngoài, ông thầy kia muốn cô làm cái mô hình phân tích số liệu gì đó, cô tuyệt đối không muốn làm. Vừa thấy Nam Tịch Tuyệt nhắn tin hỏi ngày mai cô có thời gian không, đây chính là anh nói hẹn hò a.
Khâu Thiếu Trạch đúng lúc cầm xấp tài liệu đi qua, thấy cô, dừng bước lại, ngoài dự đoán nói ra yêu cầu: "Anh giúp em."
"Anh có chủ ý xấu gì?" An Nhiên không tin tưởng hắn.
Khâu Thiếu Trạch nhún nhún vai: "Không muốn thì thôi. Tôi cũng chỉ là muốn học thêm một chút, như vậy sau khi